xuân

Vân Đồn thăng hoa - Bản tình ca viết bằng sóng nước, mây ngàn

GD&TĐ - Bài thơ "Vân Đồn thăng hoa" của tác giả Quản Minh Cường là bản tình ca được viết bằng sóng nước, mây ngàn và những nhịp đập thổn thức của một vùng biển đảo giàu cảm xúc.

VÂN ĐỒN THĂNG HOA

Vân Đồn mảnh đất yêu thương
Hàng không quốc tế thương trường nổi danh

Bái Tử Long đẹp hơn tranh
Thương cảng lịch sử lừng danh một thời

Hải sản nức tiếng muôn đời
Hoang sơ Quan Lạn một trời mênh mông

Vườn xanh ôm trọn biển đông
Chùa Cái Bầu đứng ngóng trông xóm làng

Khu kinh tế mới mở mang
Minh Châu bãi biển thênh thang nắng vàng

Đảo xanh Chàng Ngọ rinh rang
Thắng Nguyên Mông đó trang vàng sử xanh

Cảng Cái Rồng đá vây quanh
Phượng Hoàng kỳ vĩ bên gành biển xa

Sá sùng đắt giá làm quà
Ngọc Vừng tươi đẹp bao nhà ngẩn ngơ

Đảo đẹp Thắng Lợi rợp cờ
Bản Sen trù phú đắp bờ yêu thương

Vịnh biển trong xanh dặm trường
Cao tốc kết nối con đường kết hoa

Phồn vinh đô thị vươn xa
Kinh tế rộng mở nhà nhà phồn vinh

Ban mai cất cánh bình minh
Vân Đồn tỏa sáng hành trình vươn cao.

***

Quản Minh Cường (viết ngày 11/8/2026)

Đọc bài thơ, ta không chỉ thấy một vùng đất đang chuyển mình đổi mới, mà còn cảm nhận rõ cái thổn thức của một trái tim đa cảm đang lặng ngắm thiên nhiên. Đó là một Vân Đồn hiện lên dịu dàng qua sắc xanh ngút ngàn của “vườn xanh ôm trọn biển đông”, là sự hoang sơ, thi vị của “Quan Lạn một trời mênh mông” gợi nhắc những khoảng không gian khoáng đạt để tâm hồn được tự do bay bổng. Giữa chốn khơi xa ấy, tiếng chuông chùa Cái Bầu văng vẳng “đứng ngóng trông xóm làng” mang lại một nốt lặng tâm linh trầm mặc, bâng khuâng, khiến lòng người bỗng trở nên nhẹ nhõm, yên ả đến lạ kỳ.

Sự lãng mạn của Vân Đồn còn thấm đẫm trong từng tên gọi, từng nhịp thở của cảnh vật. Đó là bãi cát Minh Châu ngập tràn “thênh thang nắng vàng”, là đảo Ngọc Vừng kiêu sa khiến “bao nhà ngẩn ngơ”, hay Bản Sen trù phú đang từng ngày “đắp bờ yêu thương”.

Thiên nhiên nơi đây dường như cũng biết hờn dỗi, biết đắm say, để rồi ai đã một lần ghé qua đều phải vương vấn mãi không quên hương vị đậm đà của sá sùng làm quà, hay bóng dáng kỳ vĩ của núi Phượng Hoàng bên gành biển xa.

Đặc biệt, nét lãng mạn trong thơ còn thăng hoa thành niềm tự hào sâu lắng khi chạm đến những trang sử hào hùng: “Đảo xanh Chàng Ngọ rinh rang/Thắng Nguyên Mông đó trang vàng sử xanh”. Quá khứ oai hùng ấy không làm phai mờ đi vẻ nên thơ, mà ngược lại, nó tôn lên cốt cách kiên cường nhưng cũng rất đỗi đằm thắm của vùng đất và con người nơi đầu sóng.

Và rồi, bức tranh ấy khép lại bằng một cái kết đầy thơ mộng và khát vọng:

“Cao tốc kết nối con đường kết hoa

Phồn vinh đô thị vươn xa...

Ban mai cất cánh bình minh

Vân Đồn tỏa sáng hành trình vươn cao".

Con đường về với Vân Đồn nay đã rợp bóng hoa kết trái, để mỗi sớm mai thức dậy, ánh bình minh trên vịnh biển trong xanh không chỉ đánh thức một ngày mới, mà còn thắp lên những giấc mơ đẹp đẽ nhất.

Vân Đồn thăng hoa vì thế không chỉ là bức tranh phong cảnh, mà là một lời tỏ tình ngọt ngào gửi đến biển trời quê hương - nơi tình yêu đôi lứa, tình yêu đất nước hòa chung vào một nhịp đập thiết tha, bền chặt và bay xa.