MẠCH NGUỒN
Thu Hà
***
Mây Yên Tử ngàn thông reo tỉnh thức
Tiếng chuông ngân vang vọng đất trời Đông
Sóng Bạch Đằng dậy vùng trời khí phách
Ngàn năm sau còn rực sáng ánh hồng.
Chân trời gọi cánh buồm căng lộng gió
Biển bốn mùa dệt sóng vỗ ngàn khơi
Đoàn tàu nối những miền xa cập bến
Muôn trái tim trải rộng những chân trời.
Đất nở hoa qua bao mùa gian khó
Người Vùng mỏ mãi “Kỷ luật, đồng tâm”
Lặng lẽ ươm bao mùa xuân phía trước
Cho quê hương những khát vọng vươn tầm.
Có đảo xa thức cùng trời Tổ quốc
Có biên thùy vững chãi giữ trời thiêng
Có phố mới rộn ràng bao nhịp sống
Có tình quê đằm thắm những bình yên.
Có ngọn lửa truyền qua bao thế hệ
Có nghĩa tình bền chặt giữa gian lao
Có cơ đồ ông cha từng vun đắp
Có khí thiêng hun đúc những tâm hồn.
Cùng Đất nước bước vào kỷ nguyên mới
Cùng Non sông chung một nhịp vươn mình
Thành phố trẻ vươn ra cùng biển lớn
Quảng Ninh ơi, mãi rạng rỡ bình minh!
Hà Nội, ngày 25/8/2026
Ảnh minh họa.
Bài thơ mở đầu đưa tôi về với không gian tâm linh và lịch sử hào hùng của vùng đất mỏ:
Mây Yên Tử ngàn thông reo tỉnh thức
Tiếng chuông ngân vang vọng đất trời Đông
Sóng Bạch Đằng dậy vùng trời khí phách
Ngàn năm sau còn rực sáng ánh hồng.
4 câu thơ mở ra bức tranh vô cùng khoáng đạt, có non thiêng Yên Tử với mây ngàn, thông reo mang lại sự tỉnh thức cho tâm hồn; Có sông Bạch Đằng lịch sử với những con sóng cuộn trào khí phách cha ông; Có tiếng chuông chùa như âm thanh đồng vọng qua ngàn năm lịch sử… Và từ mạch nguồn ấy, bài thơ chuyển động nhịp nhàng đến bức tranh của hiện tại – một không gian đầy nhựa sống, năng động và rộng mở:
Chân trời gọi cánh buồm căng lộng gió
Biển bốn mùa dệt sóng vỗ ngàn khơi
Đoàn tàu nối những miền xa cập bến
Muôn trái tim trải rộng những chân trời.
Vùng đất mỏ hôm nay đổi thay từng ngày, cánh buồm căng gió, biển cả bốn mùa dệt sóng và những đoàn tàu tấp nập cập bến gợi lên một nhịp sống hối hả, phát triển nhưng cũng rất thơ.
Đặc biệt, vẻ đẹp của con người Vùng mỏ hiện lên qua những câu thơ thật dung dị mà kiêu hãnh: Đất nở hoa qua bao mùa gian khó/Người Vùng mỏ mãi “Kỷ luật, đồng tâm”/Lặng lẽ ươm bao mùa xuân phía trước/Cho quê hương những khát vọng vươn tầm.
Là người con đất Quảng, tôi thấu hiểu hai từ "Kỷ luật, đồng tâm" là cẩm nang, là bản sắc cốt lõi của những người thợ mỏ qua bao thế hệ. Chính kim chỉ nam ấy giúp họ vượt qua gian khó, bằng ý chí 'bền gan sắt đá', họ lặng lẽ vun đắp cho những mùa Xuân của quê hương… giống như mạch ngầm bền bỉ, nuôi dưỡng những khát vọng vươn xa.
Nhịp thơ vẫn tiếp tục dồn dập với điệp từ "Có" như nhịp đập của những trái tim nóng hổi đang thổn thức:
Có đảo xa thức cùng trời Tổ quốc
Có biên thùy vững chãi giữ trời thiêng
Có phố mới rộn ràng bao nhịp sống
Có tình quê đằm thắm những bình yên.
Quảng Ninh hôm nay đang có ‘thiên thời, địa lợi, nhân hòa’ để vươn mình. Từ hải đảo xa xôi đến chốn biên thùy vững chãi, từ phố thị rộn ràng nhịp sống hiện đại đến miền quê đằm thắm bình yên – tất cả đang tạo nên sự kết nối liền mạch, tương trợ cùng phát triển. Ở đó, ngọn lửa truyền thống vẫn luôn được thắp sáng qua các thế hệ, gắn kết tình người, tình yêu quê hương đất nước để cùng gìn giữ, phát huy cơ đồ ông cha dày công vun đắp.
Tác giả Thu Hà đã khép lại bài thơ bằng niềm hân hoan, tự hào: Cùng Đất nước bước vào kỷ nguyên mới/Cùng Non sông chung một nhịp vươn mình/Thành phố trẻ vươn ra cùng biển lớn/Quảng Ninh ơi, mãi rạng rỡ bình minh!”. Bình minh không chỉ mở ra một ngày mới cho thành phố trẻ bên bờ di sản, mà còn tượng trưng cho một tương lai rạng rỡ, một vận hội mới khi Quảng Ninh đang mạnh mẽ vươn mình, hòa chung nhịp đập cùng kỷ nguyên mới của dân tộc.
'Mạch nguồn' vì thế giống như một làn gió mát lành thổi từ biển cả và non thiêng Yên Tử, nhắc nhở mỗi chúng ta trân trọng quá khứ, yêu thiết tha hiện tại và thắp lên ngọn lửa hy vọng cho tương lai.