|
|
|
Guardiola cũng bất lực với Manchester City. |
Tỷ số chung cuộc 16-6 nghiêng về phần còn lại của châu Âu trong 6 trận của các CLB Anh tại vòng 1/8 Champions League là một con số biết nói. Đó còn chưa kể Nottingham thua trên sân nhà trước Midtjylland tại Europa League, Crystal Palace bị cầm hòa trên sân nhà trước Larnaca tại Conference League và chỉ duy nhất Aston Villa nếm hương vị chiến thắng.
Điều đó cho thấy một căn bệnh trầm kha thường tái phát đối với bóng đá Anh vào giai đoạn tháng 3 hàng năm.
Tính cạnh tranh tàn khốc
Nhìn vào những bước chạy nặng nề của các cầu thủ áo xanh hay sự sụp đổ chóng vánh của hàng phòng ngự Tottenham trước Atletico Madrid ở Champions League, người hâm mộ dễ dàng nhận ra dấu hiệu của sự kiệt quệ cả về thể chất lẫn tinh thần.
Premier League luôn tự hào là giải đấu có nhịp độ thi đấu nhanh và khắc nghiệt bậc nhất thế giới. Khi mùa giải bước vào giai đoạn quyết định, sự mệt mỏi tích tụ là điều tất yếu.
Việc cày ải liên tục từ giải vô địch quốc gia, các cúp quốc nội, cho đến những đấu trường mở rộng như Club World Cup hay Nations League đẩy giới hạn chịu đựng của cầu thủ đến mức báo động.
Thể lực suy giảm trực tiếp dẫn đến những sai lầm cá nhân ngớ ngẩn. Chelsea để lọt lưới hai bàn muộn màng, Manchester City nhận ba bàn thua từ Federico Valverde chỉ trong vòng 23 phút, còn Spurs vỡ vụn với 4 bàn thua ngay ở nửa đầu hiệp một. Việc duy trì cường độ cao nghẹt thở trong mọi trận đấu là nhiệm vụ bất khả thi đối với bất kỳ tập thể nào.
Các đại diện Anh luôn phải đối mặt với lịch thi đấu chật chội và hiếm khi nhận được sự hỗ trợ từ cơ quan quản lý quốc nội. Trong khi PSG được ban tổ chức Ligue 1 cho phép nghỉ ngơi hoàn toàn vào cuối tuần để dồn sức cho cúp châu Âu, hay Bayern Munich được đẩy lịch thi đấu lên tối thứ sáu nhằm có thêm 24 giờ hồi phục, các đội bóng Anh vẫn phải cày ải miệt mài.
Chelsea bị Wrexham kéo vào tận hiệp phụ ở cúp quốc nội, còn Newcastle và Manchester City phải vắt kiệt sức trong trận cầu nảy lửa tại vòng năm FA Cup.
Tính cạnh tranh khốc liệt của Premier League là một lực cản vô hình. Ở giải đấu này, ngay cả một đội bóng đang chật vật trụ hạng như Wolverhampton cũng có thể giành điểm trước những ứng cử viên vô địch. Các ông lớn luôn phải tung ra đội hình mạnh nhất vào mỗi dịp cuối tuần, khiến đôi chân của các trụ cột trở nên rệu rã khi bước ra sân chơi châu lục.
| |
| Arteta không thể giúp đôi chân các học trò chạy nhanh hơn. |
Mệt mỏi vì lịch đấu tham lam
Sự thống trị của các đội bóng Anh tại cúp châu Âu dường như là một ảo ảnh được thổi phồng bởi sức mạnh truyền thông. Dù năm đại diện Anh lọt vào top 8 vòng bảng Champions League với phong độ hủy diệt, vòng knock-out lại là một thử thách hoàn toàn khác biệt.
Nhìn lại lịch sử năm mùa giải gần nhất, bóng đá Anh và Tây Ban Nha chia sẻ số lượng nhà vô địch ngang bằng nhau ở cả Champions League và Europa League. Để chạm đến định nghĩa của sự thống trị, Premier League cần nhìn vào những gì La Liga đã làm được từ năm 2014 đến 2018, giai đoạn các đại diện xứ bò tót thâu tóm 9/10 chiếc cúp vô địch châu Âu. Rõ ràng, nguồn lực tài chính vô tận chưa thể chuyển hóa thành sự thống trị tuyệt đối trên sân cỏ.
Ngay cả một chiến lược gia lỗi lạc như Pep Guardiola cũng gặp vô vàn trắc trở trong việc chinh phục đỉnh cao châu Âu cùng bóng đá Anh. Việc giành vô số danh hiệu quốc nội nhưng chỉ mang về một chiếc cúp bạc Champions League trong mười mùa giải phản ánh chân thực khó khăn mà các huấn luyện viên phải đối mặt.
HLV Mikel Arteta, người vừa chứng kiến Arsenal chật vật tại Leverkusen, cũng phải thừa nhận sự khốc liệt của giải đấu này. Phía trước các CLB Anh lúc này vẫn là một lịch trình không khoan nhượng. Arsenal chuẩn bị đụng độ Everton, Chelsea chạm trán Newcastle, còn Spurs phải hành quân đến hiểm địa Anfield với mục tiêu giành điểm trụ hạng.
Premier League cũng muốn cho các đội của họ được nghỉ nhiều hơn lắm nhưng ngặt nỗi là lịch đấu đã ken chặt. Việc lịch đấu ken chặt cũng có lỗi của họ khi vẫn còn duy trì những giải như Cúp Liên đoàn. Cần nhớ, trước khi PSG vô địch Champions League, Ligue 1 cắt số đội từ 20 xuống 18 giúp các đại diện Pháp bớt 4 trận quốc nội. Trước đó, LFP Pháp cũng dũng cảm khai từ Cúp Liên đoàn.
Liệu người Anh có dám cắt bớt thời lượng giải đấu?
Cuốn “The Italian Job” do cố danh thủ Gianluca Vialli viết chung với nhà báo nổi tiếng Gabriele Marcotti mang tới độc giả góc nhìn khác biệt về bóng đá Italy, nơi cuộc chơi được coi như đánh trận.