Chồng của Huỳnh Ngọc Trước bị ung thư, bạn đang chuẩn bị đưa chồng sang Singapore chữa trị.
Giờ đây, khi đọc lại cuốn sách “Sống đừng bao giờ từ bỏ” - như cuốn nhật ký về hành trình bạn đi tìm đường cứu chồng, tôi mới rõ hơn về quyết tâm cũng như tình nghĩa vợ chồng bạn trong những tháng năm đó.
Vững vàng như núi như thành
Hồi chúng tôi còn là sinh viên Khoa Giáo dục mầm non Trường Đại học Sư phạm TPHCM, anh Phong, chồng của Trước, học Khoa Sinh. Anh lớn hơn chúng tôi hai tuổi. Họ yêu nhau từ khi Trước mới là sinh viên năm nhất. Tôi đi Chiến dịch Mùa Hè xanh cùng mặt trận với hai người họ nên có cơ hội hiểu hơn về người yêu của bạn mình. Anh nhẹ nhàng, cưng chiều, chăm sóc, lo lắng cho Trước từng li từng tí.
Làm chỉ huy mặt trận, nhiều việc và mệt nhưng anh chú ý đến từng bữa ăn của Trước. Thấy Trước mệt, không ăn nổi cơm, trong khi anh cũng mệt nhưng anh không ngần ngại chạy đi mua ngay cho bạn. Câu chuyện anh Phong cưng chiều bạn gái mà sau này là vợ trở nên nổi tiếng, cả trường đều biết. Hồi ấy chúng tôi thấy thương anh Phong khi cứ phải chiều Trước như vậy.
Những tưởng, được anh chiều quá, bạn tôi sẽ ỷ lại, dựa dẫm rồi sẽ khó mà trưởng thành. Ấy vậy mà, khi hay tin chồng bệnh, người bạn nhỏ nhắn của tôi ngày nào lại mạnh mẽ, cứng rắn, tỉnh táo đến lạ thường. Đọc sách những dòng kí của bạn, tôi có cảm giác bạn như biến thành một người vô cảm, chỉ còn lại lý trí như một cỗ máy trong suốt hành trình cùng chồng tìm lại sự sống.
Và càng đọc, tôi càng khâm phục bạn mình. Khi chồng suy yếu cả về thể xác lẫn tinh thần, bạn lại vững vàng như núi như thành. Khi chồng lung lay trước bệnh tật, ngay cả chị hai của anh cũng hoài nghi cơ hội anh được cứu sống thì không có một chữ nào trong hơn 200 trang sách đề cập đến việc Trước lo sợ về việc chồng mình sẽ không có khả năng hồi phục. Bạn tôi vững một niềm tin rằng chồng sẽ khỏi bệnh.
Căn bệnh ung thư quái ác ở giai đoạn ba. Bác sĩ tại Việt Nam “bó tay”. Tôi chẳng hiểu sức mạnh từ đâu mà bạn tôi ngày đêm vừa làm việc công ty, vừa chăm con cái, vừa chăm chồng bệnh, vừa tìm hiểu thông tin về căn bệnh ung thư hạch, vừa chạy như con thoi đến khắp các bệnh viện trong nước, dò tìm và xin lịch hẹn với các bác sĩ đầu ngành về ung thư để xin được tư vấn, so sánh đối chiếu kết quả chẩn đoán.
Dù tất cả bác sĩ trong nước đều lắc đầu thì riêng bạn vẫn không tin chồng bạn mất cơ hội sống. Như một phép lạ, trong hang tối dò dẫm tìm đường cứu chồng bằng mọi giá, bạn đã tìm được thông tin bác sĩ bên Singapore đã chữa thành công nhiều ca bệnh như chồng bạn.
Đọc sách, tôi nghẹt thở dõi theo từng bước chân tìm đường cứu chồng của bạn rồi có cảm giác chân tôi cũng mỏi theo từng di chuyển liên tục của bạn từ Việt Nam qua Singapore, liên tục di chuyển từ bệnh viện về phòng trọ và ngược lại.
Những thông tin về bác sĩ, về bệnh viện, về liệu trình điều trị, về số tiền cần chuẩn bị để đưa chồng đi chữa trị đã rõ ràng cụ thể. Bạn hồ hởi trên từng con chữ, người đọc mỉm cười theo từng tin vui của bạn. Hơn một năm ròng, biết bao nhiêu chuyến bay khứ hồi trong ngày, trong đêm qua lại để vào thuốc cho anh.
Những đêm anh mất ngủ vì căn bệnh hoành hành, bạn vừa làm việc vừa xoa bóp cho anh. Cô công chúa được anh cưng chiều năm xưa giờ đang nhẹ nhàng, dịu dàng chăm sóc anh từng miếng ăn giấc ngủ, cả khi anh trái tính trái nết vì đau đớn hành hạ. Đọc chuyện của bạn, tôi thấm thật thấm tình nghĩa vợ chồng. Khi khỏe mạnh anh là cây tùng cây bách của bạn tôi. Khi suy yếu vì bệnh tật, bạn tôi lại hóa núi cho anh tựa vào.
Những ngày đó, chỉ là bạn bè không thân thiết lắm, tôi nóng ruột dõi theo tin tức gia đình bạn. Tôi từng nghĩ, có thể sẽ sắp xếp qua nhà bạn, nấu cơm cho con bạn. Nhưng bạn đã sắp xếp chu toàn cả việc học hành cho con cái. Tôi lo lắng khi thấy bạn rao bán nhà, đất. Đọc sách xong, tôi hiểu rằng, mọi quyết định của bạn đều đúng đắn và hợp lý. Tài sản có là gì so với sự sống của người chồng hết mực yêu thương vợ con và sự bình yên của gia đình bạn.
Cuốn sách 'Sống đừng bao giờ từ bỏ' do NXB Văn hóa Văn nghệ ấn hành. Ảnh: Huyền Cao.
Tiếp thêm những niềm tin
Ở tuổi tứ tuần, chúng tôi chứng kiến biết bao nhiêu gia đình tan vỡ vì lầm đường lạc lối, vô trách nhiệm hay vợ chồng rời bỏ nhau vì không thể cùng nhau đồng cam cộng khổ. Thì vợ chồng Trước như keo sơn vững bền. Câu chuyện của vợ chồng bạn như tiếp thêm niềm tin vào cuộc đời vốn nhiều chênh vênh này.
Gần đây, trên mạng xã hội lan truyền câu nói vui “chế độ đãi ngộ ngày sau phụ thuộc vào thái độ của anh với vợ con ngày hôm nay”. Nhiều người làm clip dựa trên câu nói này. Tuy clip vui vui để tương tác trên mạng xã hội nhưng cũng khiến nhiều người phải suy ngẫm.
Nếu ngày trước anh Phong đối xử tệ với Trước thì trận bệnh vừa rồi liệu Trước có đủ sức mạnh, lòng bao dung, tình yêu thương để tận tình với anh? Tôi nghĩ là có nhưng sẽ không thể cao và mạnh mẽ, quyết liệt như vậy.
Vợ chồng là mối quan hệ mà chỉ cần một cái quay lưng, người thương liền hóa người dưng. Thế nên, tình nghĩa vợ chồng cần lắm trách nhiệm, tình yêu thương trao nhau đủ lớn để cùng nhau vững tay chèo cùng nhau lèo lái con thuyền hôn nhân đi đến bến bờ hạnh phúc.
Bạn tôi viết câu chuyện của mình thành sách với tâm nguyện biết đâu đó, trong cuộc đời này, có ai đó đang cần những kinh nghiệm như thế. Xã hội có luồng ý kiến cho rằng không nên cứu người bệnh ung thư vì có cứu cũng khó sống được mà lại thành gánh nặng cho gia đình.
Vậy nhưng, ở cuốn sách này, Trước khẳng định chắc nịch và tôi cũng nghĩ như bạn “Bệnh ung thư không phải là án tử, hãy nắm chặt tay nhau cùng chiến đấu, kết quả tốt đẹp sẽ đến” và “Tất cả mọi người đều xứng đáng được sống”.