xuân

Từ trang sách: Cùng phiêu lưu để trưởng thành

GD&TĐ - Văn học, đặc biệt là truyện thiếu nhi, trước hết phải chạm vào trái tim. Tập truyện “Ong Béo và Ong Gầy” của nhà văn Uông Triều đã làm được điều đó rất tự nhiên.

Cách đối diện với thử thách

Câu chuyện mở ra bằng một biến cố: Hai anh em ong bị lạc khỏi tổ sau một trận bão lớn. Từ một mái nhà quen thuộc, êm ấm, chúng bỗng trở thành những kẻ phiêu bạt. Hình ảnh ấy khiến tôi nghĩ đến nhiều đứa trẻ ngoài kia - những em phải lớn lên sớm hơn tuổi vì hoàn cảnh, vì những “cơn bão” bất ngờ của cuộc sống. Bão trong truyện là bão thiên nhiên, nhưng trong đời thực, có khi là bão của chia ly, mất mát hay những áp lực vô hình.

Điều khiến tôi xúc động không phải chỉ là chuỗi thử thách mà Ong Béo và Ong Gầy phải vượt qua với những đối thủ như Cá dữ, Chuột già, Cóc cụ, Cua kềnh, Vò Vẽ, mà chính là cách hai anh em đối diện với những thử thách ấy.

Các em sợ hãi nhưng không bỏ chạy vô định; có lúc giận dỗi, bất đồng, nhưng không quay lưng với nhau. Trong những ngày lạc lối, tình anh em trở thành sợi chỉ đỏ xuyên suốt, giúp hai bạn nhỏ không đánh mất phương hướng.

Có những đoạn, tôi dừng lại khá lâu ở chi tiết hai anh em tranh cãi, hờn dỗi vì những hiểu lầm rất trẻ con. Trẻ nhỏ đọc sẽ thấy mình trong đó. Còn người lớn, có lẽ sẽ nhận ra: Trưởng thành không có nghĩa là thôi hờn giận, mà là biết cách quay lại nắm tay nhau sau những phút bốc đồng.

Nhà văn Uông Triều xây dựng thế giới loài vật bằng thủ pháp nhân hóa quen thuộc, nhưng không biến chúng thành những biểu tượng khô khan. Mỗi nhân vật đều có cá tính riêng: Kẻ dữ tợn không hoàn toàn độc ác; kẻ yếu đuối không hẳn chỉ biết chạy trốn. Trong hành trình ấy, Ong Béo và Ong Gầy không chỉ học cách sinh tồn, mà còn học cách phân biệt thiện – ác, mạnh – yếu, khôn ngoan – liều lĩnh.

Đọc truyện, tôi đặc biệt ấn tượng với những trang viết về thiên nhiên. Tác giả miêu tả quả sim chín, ánh sáng chiều, tiếng động trong đêm… bằng thứ ngôn ngữ giàu hình ảnh và nhịp điệu. Thiên nhiên trong truyện không chỉ là phông nền, mà là một thế giới sống động, có nhịp thở, có cảm xúc riêng. Có lẽ vì thế mà khi đọc, tôi thấy lòng mình dịu lại, như vừa bước ra khỏi những bức tường bê tông quen thuộc để chạm vào màu xanh mát lành.

Trong lớp học của tôi, không ít học trò đã quen với việc giải trí bằng màn hình. Ở nhà, các em có tivi, điện thoại, nên việc vuốt chạm để chuyển đổi nội dung nhanh hơn rất nhiều so với việc lật từng trang sách. Có em nói với tôi: “Cô ơi, đọc truyện dài mệt lắm”. Câu nói ấy khiến tôi suy nghĩ không chỉ về thói quen của trẻ nhỏ, mà cả của người lớn chúng ta trong nhịp sống vội vã hôm nay.

Vì thế, khi đọc “Ong Béo và Ong Gầy”, tôi không chỉ nghĩ đến việc đây là một cuốn truyện hay, mà còn nghĩ đến cách để những chuyến phiêu lưu như thế có thể đến gần hơn với trẻ nhỏ. Bởi hành trình của hai chú ong không chỉ mang tính giải trí, mà còn gửi gắm những bài học về kỹ năng sống, về tinh thần tương trợ, về trách nhiệm với cộng đồng.

Có những lúc, tôi tự hỏi: Điều gì khiến một đứa trẻ dừng lại lâu hơn trước một trang sách? Có lẽ không phải vì câu chuyện quá kịch tính, mà vì trong đó có một điều gì đó quen thuộc với chính cuộc sống của các em.

Khi đọc về “Ong Béo và Ong Gầy”, các em có thể thấy mình trong những lần sợ hãi, trong những lúc giận dỗi bạn bè, hay trong cảm giác lạc lõng khi không còn ở vùng an toàn. Và chính sự đồng cảm ấy khiến câu chuyện trở nên gần gũi, khiến việc đọc không còn là nhiệm vụ, mà trở thành một trải nghiệm.

Tôi cũng nhận ra rằng, trẻ em không hề quay lưng với sách, chỉ là các em chưa gặp được những cuốn sách đủ sức giữ mình lại. Một câu chuyện hay không cần phải lên gân hay dày đặc bài học. Nó chỉ cần chân thật, đủ kiên nhẫn để đi cùng người đọc, và đủ tinh tế để không nói hết mọi điều, để người đọc tự tìm thấy phần của mình trong đó. “Ong Béo và Ong Gầy” đã làm được điều đó khi để cho mỗi chi tiết nhỏ tự cất tiếng nói của nó.

Những thông điệp ấy không hiện lên như những lời răn dạy khô khan. Chúng ẩn mình trong từng hành động nhỏ, trong mỗi lựa chọn mà nhân vật buộc phải đưa ra giữa hiểm nguy và mất mát.

Bài học vì thế không nằm ở câu chữ, mà nằm ở cảm nhận của người đọc. Trẻ em có thể đón nhận câu chuyện như một cuộc phiêu lưu hấp dẫn; còn người lớn, khi đi chậm lại giữa các trang sách, sẽ thấy mình được nhắc nhở về lòng trắc ẩn và những điều giản dị đôi khi đã vô tình lãng quên.

Giúp người lớn chữa lành

Tôi từng nghĩ văn học thiếu nhi chủ yếu dành cho trẻ em. Nhưng càng đọc, tôi càng tin rằng có những cuốn sách được viết cho tuổi thơ, nhưng lại giúp người lớn chữa lành. Khi theo chân “Ong Béo và Ong Gầy” trên hành trình trở về tổ, tôi cũng tự hỏi mình: Đâu là “tổ ấm” tinh thần của chính mình?

Khi khép lại trang sách, điều còn lại không chỉ là niềm vui vì hai chú ong đã trở về, mà còn là một cảm giác nhẹ nhõm, như được chạm lại những ký ức trong trẻo của tuổi thơ. Những ngày chạy chân trần ngoài đồng, những buổi chiều hái sim tím, hay những lần ngồi nghe bà kể chuyện dưới ánh đèn dầu… tất cả bỗng trở về, nguyên vẹn và ấm áp.

Có khi, điều mà những cuốn sách thiếu nhi mang lại không phải là những bài học lớn lao, mà là khả năng giữ lại trong mỗi người một phần ký ức chưa kịp phai. Đó là nơi ta từng hồn nhiên tin vào những điều giản dị, từng dễ dàng tha thứ, từng vui buồn rất thật. Và cũng chính từ những ký ức ấy, người lớn học lại cách sống chậm hơn, lắng nghe nhiều hơn, và nhìn thế giới bằng một ánh nhìn dịu dàng hơn.

Có lẽ, giữa vô vàn lựa chọn giải trí hôm nay, một câu chuyện hay vẫn luôn có chỗ đứng - nếu nó đủ chân thành để chạm tới trái tim người đọc. Và với tôi, “Ong Béo và Ong Gầy” của nhà văn Uông Triều không chỉ là một cuốn sách dành cho thiếu nhi, mà còn là hành trình giúp người lớn tìm lại phần trong trẻo nhất trong tâm hồn mình.