Từ cuộc tranh luận về sự "cao – thấp" của núi, cây, mây, gió... tác giả Hồng Gai đã khéo léo dẫn lối người đọc đến góc nhìn bất ngờ của Mặt Trời: “Ta ở xa, muôn vật bình yên/Đến thật gần hóa tàn tro bụi”. Để rồi, qua vòng tuần hoàn của đất trời, bài thơ khép lại bằng một chân lý giản đơn mà sâu sắc: Hạnh phúc không nằm ở vị thế cao sang, mà ở sự hòa nhịp và sẻ chia.
Khi trút bỏ cái "tôi" vị kỷ để thấy mình chỉ là một mảnh ghép nhỏ nhoi trong vũ trụ bao la, ta mới hiểu ra rằng: "Sống vì nhau là nghĩa ở đời".
Một tác phẩm nhẹ nhàng, tinh tế, như dòng nước bền bỉ tưới mát tâm hồn, giúp ta nhận ra giá trị của việc tồn tại giữa cuộc đời này chính là được sống, được yêu thương và cùng hòa nhịp với vạn vật.
TỰ HỎI
***
Núi tự hỏi mình cao hay thấp
Bởi nhân gian vẫn bảo núi cao
Ngạo nghễ nhìn muôn loài dưới chân
Ai hơn được, khi mình là đỉnh?
Cây mỉm cười: “Tôi cao hơn chứ
Ngọn vươn lên trên đỉnh núi mà!”
Núi bực mình: “Nhờ tôi anh đứng
Thiếu núi rồi, rễ bám vào đâu?”
Gió bay ngang, chẳng nói lắc đầu:
“Cuồng phong lên, cây liệu trụ nổi?”
Mây thong thả nghiêng đầu nhìn núi:
“Dưới chân tôi, núi nhỏ nhường nào!”
Chợt cơn gió cuốn mây đi mất
Nắng bừng lên, rực sáng trời cao
Ông Mặt Trời mỉm cười hiền hậu:
“Ta ở xa, muôn vật bình yên
Đến thật gần hóa tàn tro bụi”
Đừng so đo cao thấp làm gì
Nước bền bỉ vẫn mòn chân núi
Nước muôn nơi vẫn chảy không ngừng
Hơi nước lại hóa thành mây trắng
Lẽ tuần hoàn vốn thực tự nhiên
Tạo hóa vần xoay diệu kỳ thế
Mỗi phận đời tựa nhành hoa nhỏ
Luôn âm thầm lặng lẽ tỏa hương
Đời sẽ xanh trên muôn dặm trường
Núi sừng sững uy nghiêm vì cây
Nước nuôi cây bốn mùa xanh thắm
Gió cùng mây kết thành tri kỷ
Sải cánh dài khắp nẻo truân chuyên
Mây tụ lại hóa mưa, thành nước
Cho đất trời xanh mát, an vui
Đẹp biết bao khi cùng hòa nhịp
Sống vì nhau là nghĩa ở đời
Giữa vũ trụ muôn điều thông tỏ
Không là ai, chẳng ai là mình./.
***
Tác giả Hồng Gai, viết ngày 10/7/2026 tại Quảng Ninh.