Giữa trùng khơi mênh mông của biển Đông, nơi đầu sóng ngọn gió quanh năm chỉ nghe tiếng gió rít và tiếng sóng bạc đầu vỗ vào ghềnh đá, có một người thầy vẫn lặng lẽ gieo từng con chữ cho học trò nhỏ nơi đảo xa.
Người dân và chiến sĩ ở thị trấn Trường Sa gọi ông bằng cái tên trìu mến “Ông giáo già”. Nhưng, đằng sau cái tên bình dị ấy là cả một cuộc đời tận hiến cho nghề dạy học, cho những mầm xanh giữa biển đảo thiêng liêng của Tổ quốc.
Ông giáo già gieo chữ giữa đầu sóng ngọn gió Trường Sa
Con tàu Khánh Hòa 561 sau hành trình dài vượt sóng đã cập cảng thị trấn Trường Sa trong ánh nắng chan hòa và màu xanh bất tận của biển trời.
Giữa khu dân cư nhỏ bé nhưng đầy sức sống, Trường Tiểu học Trường Sa hiện lên giản dị và thân thương. Ngôi trường không lớn, không có tiếng trống rộn ràng như trong đất liền, nhưng nơi ấy chứa đựng biết bao yêu thương của những người đang ngày đêm bám đảo giữ biển. Và ở đó, thầy giáo Lê Xuân Hạnh vẫn ngày ngày cần mẫn đứng lớp.
Trường Tiểu học Trường Sa.
Ở cái tuổi mà nhiều người đã chọn nghỉ ngơi bên con cháu, ông lại chọn Trường Sa - nơi cách đất liền hàng trăm hải lý để tiếp tục hành trình gieo chữ.
Quyết định ấy không phải ai cũng đủ can đảm để thực hiện. Bởi, Trường Sa thiếu thốn đủ bề: khí hậu khắc nghiệt, nắng gió mặn mòi, cuộc sống đơn sơ, xa gia đình, xa phố thị… nhưng với người thầy giáo già ấy, chỉ cần còn học sinh, còn những đôi mắt trẻ thơ khát khao con chữ, thì ông vẫn còn lý do để đứng trên bục giảng.
Số lượng học sinh trên đảo không nhiều. Cả trường chỉ chia thành hai nhóm lớp: mầm non và tiểu học từ lớp 1 đến lớp 5. Những lớp học ghép với đủ lứa tuổi, đủ trình độ, đòi hỏi người giáo viên phải kiên trì và tận tụy hơn gấp nhiều lần.
Từng bài toán, từng nét chữ, từng giờ tập đọc vẫn được thầy giáo Lê Xuân Hạnh chuẩn bị chu đáo như ở bất kỳ tiết học nào trong đất liền. Ông luôn tâm niệm rằng, trẻ em ở bất kỳ nơi đâu cũng xứng đáng được học tập đầy đủ, được chạm tới những chân trời tri thức như bao đứa trẻ khác.
Và có lẽ điều khiến người ta xúc động nhất không chỉ là sự hy sinh, mà còn là tình yêu thương ông dành cho học trò nơi đảo xa. Ông nhớ tên từng em nhỏ, hiểu tính cách từng học sinh. Ông vừa là thầy giáo, vừa như một người ông hiền từ, lặng lẽ chở che tâm hồn trẻ nhỏ bằng tất cả sự bao dung và ấm áp nhất.
Thầy Hạnh và lớp học nhỏ giữa trùng khơi Trường Sa.
Ngọn đèn không tắt giữa biển trời Trường Sa
Giữa mênh mông biển trời, bóng dáng người thầy già cặm cụi bên trang giáo án trở thành hình ảnh đẹp đến nghẹn ngào. Ở nơi tưởng như chỉ có nắng gió và sóng lớn, người thầy ấy vẫn âm thầm “ươm mầm” cho tương lai của biển đảo quê hương.
Những con chữ ông gieo hôm nay sẽ lớn lên cùng tình yêu Tổ quốc trong trái tim các em nhỏ Trường Sa. Biết đâu mai này, chính những học sinh ấy sẽ trở thành những người lính hải quân, những kỹ sư, bác sĩ, giáo viên… tiếp tục quay về dựng xây biển đảo.
Nụ cười tươi tắn cùng tinh thần lạc quan luôn thường trực trên môi ông giáo già Lê Xuân Hạnh.
Người ta thường nói nghề giáo là nghề gieo hạt, nhưng ở Trường Sa, hạt giống ấy được gieo trong điều kiện khắc nghiệt hơn rất nhiều. Và vì thế, sự hy sinh của người thầy nơi đảo xa càng trở nên lớn lao, đáng kính biết bao.
Không bảng vàng danh vọng, không những lời ngợi ca hoa mỹ, ông giáo già Lê Xuân Hạnh vẫn lặng lẽ sống và cống hiến như một ngọn đèn nhỏ giữa biển đêm, âm thầm nhưng bền bỉ tỏa sáng.
Giữa cuộc sống hiện đại nhiều vội vã hôm nay, câu chuyện về người thầy già ở Trường Sa khiến mỗi chúng ta chợt lắng lòng. Bởi ở nơi đầu sóng ngọn gió của Tổ quốc, vẫn có những con người chọn hy sinh thầm lặng để giữ gìn tri thức, giữ gìn niềm tin và nuôi dưỡng tương lai cho đất nước.
Hình ảnh ông giáo già nơi đảo xa ấy không chỉ dạy học trò biết đọc, biết viết, mà còn dạy các em bài học lớn nhất của cuộc đời: bài học về tình yêu quê hương, lòng tận tụy và sự cống hiến không điều kiện.
Em Trương Nguyễn Triệu Vy - lớp 5 Trường Tiểu học Trường Sa tại lớp học của thầy giáo Lê Xuân Hạnh.