xuân

Ngày khởi đầu xuân mới

.t1 { text-align: center; }

Tôi lặng lẽ bước đi, hòa vào dòng người hối hả, lòng bỗng chùng xuống khi dừng chân trước một quầy bán quần áo cho người lớn tuổi. Nơi này, cách đây đã lâu, mẹ con tôi từng dừng lại. Hình ảnh mẹ hiện ra thật rõ: Dáng gầy nhưng vẫn đằm thắm, tươi tắn, tảo tần của một người phụ nữ cả đời lo cho gia đình.

***

Tôi nắm tay mẹ dạo quanh chợ, vừa ngắm nghía, vừa lắng nghe tiếng cười quen thuộc của mẹ hòa vào dòng người rộn rã. Giữa muôn màu áo quần, mẹ vẫn để ý từng chi tiết nhỏ nhặt nơi tôi. Như thể mẹ không bỏ sót điều gì, kể cả cách tôi chọn áo quần.

Thấy tôi hay mặc những gam màu trầm, mẹ dịu dàng bảo tôi mua lấy một chiếc áo đỏ đi, sáng mùng Một mặc cho may mắn! Tôi chiều mẹ, chọn một chiếc áo khoác đỏ tươi, và mẹ cẩn thận chỉnh lại từng nếp áo trên người tôi, ánh mắt chan chứa niềm vui: “Con mặc đẹp lắm, năm mới phải rạng rỡ thì cả năm hanh thông!”.

Những lời nói ấy giờ đây đã trở thành ký ức ngọt ngào nhưng cũng đau đáu, mỗi độ xuân về, tôi vẫn thấy hình bóng mẹ trong từng chi tiết nhỏ.

Sáng sớm, khi chuông điện thoại réo vang, tôi uể oải vươn tay cầm máy. Ở đầu bên kia, giọng mẹ ấm áp: “Con dậy chưa? Tết đến nơi rồi, nhớ nhờ người hợp tuổi xông đất đầu năm cho nhà mình nhé. Chọn ai nhanh nhẹn, vui vẻ, có đạo đức thì cả năm hanh thông!”.

Nghe mẹ dặn dò, tôi bật cười khe khẽ, lòng chộn rộn niềm vui và hạnh phúc. Tôi bắt đầu điểm danh những người thân quen, cân nhắc ai hợp tuổi, rồi cặm cụi tra cứu, tính toán cho đúng. Khi tìm được người phù hợp, tôi gọi điện báo tin cho mẹ, và ở đầu dây bên kia, tiếng cười giòn tan của mẹ vang lên, đầy mãn nguyện: “Ừ, thế thì tốt rồi!”. Mẹ tôi luôn vậy, chỉ cần biết tôi đã lo liệu chu toàn, mẹ mới yên lòng.

Sáng mùng Một, tục lệ quê tôi, con gái đi lấy chồng phải về chúc Tết cha mẹ. Năm nào mẹ cũng chờ tôi. Trong túi áo mẹ luôn sẵn vài đồng tiền mới tinh, gọn trong phong bao đỏ thắm. Khi tôi bước vào nhà, mẹ cười tươi đặt phong bao vào tay tôi: “Mẹ lì xì cho con, mong cả năm con gái mẹ được may mắn!”. Những đồng tiền ấy chẳng nhiều, nhưng chứa đựng biết bao tình thương, sự đùm bọc, và lời chúc bình an mẹ gửi gắm.

Tết đến, căn bếp quê lại rộn rã mùi lá dong, gạo nếp, thoang thoảng hương lá chuối và khói bếp hồng. Cặp bánh chưng xanh mẹ tự tay gói được xếp ngay ngắn, đôi gà trống mái mẹ nuôi để cúng Tổ tiên. Mẹ vẫn chu toàn, không bao giờ để thiếu sót điều gì. Sáng mùng Một, như nghi thức thiêng liêng, mẹ khoác tay tôi cùng đi lễ chùa giữa mênh mang hương khói.

Chùa đầu năm đông như hội. Lá cờ Phật giáo bay phấp phới, sắc vàng xen lẫn đỏ như thắp sáng cả khoảng trời. Người người chen chân, ai cũng muốn gửi gắm lòng thành cầu phúc lộc bình an. Mẹ nhanh nhẹn chào ông Từ, đưa tôi nắm hương vừa châm lửa, cùng mẹ kính cẩn dâng hương trên các ban thờ.

Tôi nhìn mẹ lẩm nhẩm khấn vái, đôi mắt hiền từ ánh lên niềm tin sâu sắc. Tôi không biết mẹ cầu những gì, nhưng chắc chắn là cho tôi khỏe mạnh, gia đình yên ấm, con cái học hành tấn tới. Tôi thầm cầu một điều giản dị: Mong mẹ mãi khỏe mạnh, sống lâu trăm tuổi.

Sau lễ Phật, mẹ dắt tôi đi chúc Tết từng nhà trong dòng họ. Mẹ vừa đi vừa nhắc: “Mùng Một Tết cha, mùng Hai Tết mẹ, mùng Ba Tết thầy. Hôm nay, hai mẹ con phải đi chúc Tết họ hàng cho trọn đạo”.

Chúng tôi đi từ đầu đến cuối xóm, ghé từng nhà, chúc Tết cụ già, trẻ nhỏ, trao phong bao đỏ cùng lời chúc “hay ăn chóng lớn”. Tôi đi theo mẹ, thấy rõ mẹ đến đâu cũng rộn ràng tiếng cười, niềm vui lan tỏa khắp nơi.

Chiều về, cả gia đình quây quần bên mâm cỗ cúng. Mẹ cầm chai rượu sâm banh, hồ hởi bảo tôi mở rượu, rượu nổ càng to, năm mới càng nhiều may mắn. Tôi lắc nhẹ, bật nắp. Tiếng “bốp” vang rền, bọt rượu phụt trắng xóa, cả nhà vỗ tay cười vang, nhưng rạng rỡ nhất vẫn là nụ cười của mẹ. Tôi rót rượu ra từng ly, nâng cốc chúc mừng năm mới.

Ăn xong, mẹ lấy hai miếng trầu têm cánh phượng đặt lên bàn, nhai chậm rãi, rồi chìa miếng còn lại cho tôi: “Con ăn đi, xem có đỏ không!”.

Tôi thử nhai, vị chát, cay, nồng lan khắp đầu lưỡi. Một lát sau, mặt tôi nóng bừng, môi đỏ mọng. Mẹ nhìn tôi, ánh mắt như nắng xuân: “Ăn miếng trầu đầu năm mà đỏ thế này, là cả năm con sẽ gặp nhiều may mắn đấy!”. Năm nào cũng vậy, Tết đến, mẹ dành cho tôi sự chu toàn và thương yêu. Tình mẹ mênh mông, dịu dàng như biển cả, luôn bao bọc, chở che.

ngay-khoi-dau-xuan-moi.png Tiền mẹ mừng tuổi không nhiều nhưng chứa đựng biết bao tình thương, sự đùm bọc và lời chúc bình an mẹ gửi gắm. Ảnh minh họa từ AI.

***

Giờ đây, khi xuân về, lòng tôi lại cồn cào thương nhớ. Mẹ không còn cùng tôi đi chợ, dắt tay đi lễ chùa, gói bánh chưng, chuẩn bị cỗ Tết như ngày nào. Ngôi nhà xưa vẫn đó, cây cau trước ngõ vẫn trổ buồng trắng muốt, nhưng dáng mẹ tảo tần giờ chỉ còn trong ký ức.

Có những sáng mùng Một, chạm tay vào chiếc áo đỏ đã cũ trong tủ, ký ức ngày mẹ lựa áo ùa về. Tôi lại nghe văng vẳng giọng mẹ dặn dò, thấy nụ cười sáng bừng trong gian bếp. Ký ức ấy vừa ngọt ngào vừa đau đáu, như một mảnh xuân riêng tôi cất giữ suốt đời.

Tết bây giờ, tôi vẫn bày mâm ngũ quả, gói vài chiếc bánh chưng, chuẩn bị phong bao lì xì cho con. Trong từng việc nhỏ, tôi thấy bóng dáng mẹ. Mẹ đã truyền lại cho tôi không chỉ phong tục quê hương mà cả tình yêu thương, sự chu toàn và tấm lòng hướng thiện.

Xuân đến xuân đi, đời người hữu hạn, nhưng tình mẹ bất tận. Giữa bao rộn ràng, trong sâu thẳm trái tim, tôi vẫn thấy mẹ mỉm cười, dõi theo và chở che; mẹ lặng lẽ bên tôi như xuân chẳng bao giờ phai. Mỗi chiếc bánh chưng, mỗi phong bao đỏ đều vang vọng nụ cười mẹ - một mùa Xuân tôi giữ mãi trong tim.