xuân

Hệ tư tưởng quá đà của Ronaldo

Cristiano Ronaldo không thiếu tiền bạc, danh tiếng hay ảnh hưởng, nhưng ở tuổi 41, anh đang mắc kẹt trong một hệ tư tưởng do chính mình tạo ra.

Ronaldo đang vướng vào rắc rối tại Saudi Arabia.

Những rắc rối bủa vây Cristiano Ronaldo thời gian gần đây không chỉ bắt nguồn từ sân cỏ, hợp đồng hay quyền lực ở Saudi Arabia. Chúng xuất phát từ một lối suy nghĩ đã hình thành rất lâu, tích tụ đủ lớn và dần trở thành “hệ tư tưởng Cristiano”, thứ từng nâng anh lên đỉnh cao, nhưng giờ lại trói chặt chính anh.

Khi “hệ tư tưởng Cristiano” vượt khỏi sân cỏ

Một chi tiết tưởng như đời thường trong loạt phim tài liệu Tôi là Georgina lại vô tình lột tả chính xác vấn đề. Georgina Rodriguez - bạn gái Ronaldo - than phiền về việc đồ đạc trong biệt thự của Ronaldo quá lớn, không căn nhà nào đặt vừa, cũng chẳng thể bán đi.

Những câu chuyện như vậy, từ wifi chập chờn đến việc cải tạo nhà cửa, nghe rất nhỏ nhặt. Song, chính từ những điều vụn vặt ấy, người ta thấy rõ một thực tế: mọi thứ xung quanh Ronaldo đều phải “đủ lớn”, đủ đặc biệt, đủ xoay quanh anh.

“Hệ tư tưởng Cristiano” không sinh ra trong một sớm một chiều. Nó tồn tại từ lâu, chỉ là trong giai đoạn đỉnh cao tại Manchester United hay Real Madrid, nó bị che khuất bởi tài năng và thành tích.

Đã không ít lần Ronaldo tỏ ra khó chịu khi đồng đội ghi bàn, như thể những pha lập công không mang chữ ký của anh thì kém giá trị hơn. Khi anh còn ở đỉnh cao, công chúng bỏ qua. Khi anh không còn ở đó, mọi thứ trở nên lộ liễu.

Càng về cuối sự nghiệp, hệ tư tưởng ấy càng mang màu sắc độc thần. Bóng đá không còn là trò chơi tập thể, mà là không gian nơi mọi thứ phải phục vụ Ronaldo.

Cristiano Ronaldo anh 1

Cái tôi của Ronaldo được cho là quá lớn.

Tại Saudi Arabia, quan niệm này thậm chí được tiếp sức bởi sự tôn sùng có tính toán từ những người điều hành Saudi Pro League. Ronaldo không chỉ là cầu thủ, mà là biểu tượng truyền thông, là tài sản chiến lược. Và khi một biểu tượng được đặt quá cao, rất khó để chấp nhận việc chia sẻ ánh đèn.

“Hệ tư tưởng Cristiano” vì thế không dừng ở Al Nassr, mà lan ra toàn bộ hệ sinh thái giải đấu. Nó giống như việc Ronaldo tự tạo cho mình một “vùng lãnh thổ có chủ quyền”, nơi anh mặc định là trung tâm và mọi quyết định phải xoay quanh lợi ích của mình.

Cái tôi quá lớn và cuộc chiến đơn độc

Mọi thứ bùng lên khi Karim Benzema gia nhập Al Hilal. Với Ronaldo, đó không đơn thuần là một thương vụ chuyển nhượng, mà là sự thách thức trực tiếp tới vị thế “số một” trong thế giới mà anh tin là được thiết kế cho mình.

Phản ứng của Ronaldo, từ chối thi đấu, vắng mặt trên sân tập, chẳng khác nào một cuộc “đình công” mang phiên bản Ronaldo, được xuất khẩu sang Trung Đông.

Về hình thức, đó là sự phản kháng. Về bản chất, đó là cuộc thập tự chinh đơn độc chống lại bất kỳ điều gì không phục vụ lợi ích của “vương quốc Ronaldo”.

Nhưng bóng đá, dù ở Saudi Arabia, vẫn là trò chơi tập thể. Và khi một cá nhân đặt mình cao hơn cấu trúc chung, xung đột là điều không thể tránh khỏi.

Nhìn vào toàn bộ sự nghiệp của Ronaldo, người ta thấy một nghịch lý: càng lớn tuổi, anh dường như càng đi lùi về độ chín chắn. So sánh này có phần tàn nhẫn, nhưng không phải vô lý: nó giống hành trình ngược của nhân vật trong Dị nhân Benjamin.

Hình ảnh cậu bé rời Madeira để theo đuổi giấc mơ, gánh vác gia đình từ rất sớm, đã phai nhạt. Hình ảnh chàng trai trẻ rời Manchester, cập bến Madrid với tư cách ngôi sao lớn của bóng đá thế giới, cũng chỉ còn trong ký ức.

Thay vào đó là một Ronaldo với cái tôi phình to theo năm tháng. Một cái tôi không còn vừa với bất kỳ phòng thay đồ nào nếu nó không được thiết kế riêng cho anh. Không còn vừa với bất kỳ giải đấu nào nếu anh không là trung tâm tuyệt đối. Quá lớn để chung sống, nhưng lại quá mong manh để chấp nhận sẻ chia.

Cristiano Ronaldo anh 2

Ronaldo muốn mọi thứ chuyển động xung quanh mình.

Có lẽ vấn đề chưa bao giờ nằm ở đồ đạc quá khổ hay wifi chập chờn. Vấn đề nằm ở “kích thước” của chính Ronaldo. Khi cầu thủ bên trong dần mờ nhạt, phần biểu tượng và cái tôi lại lấn át tất cả. Anh gào thét, giậm chân, biến mất, rồi tự dựng nên những “vương quốc độc lập” để khẳng định mình vẫn còn quyền lực.

Bi kịch của Ronaldo không nằm ở việc anh sa sút phong độ hay đối đầu với Quỹ Đầu tư Công Saudi Arabia. Bi kịch nằm ở chỗ: hệ tư tưởng từng giúp anh chinh phục thế giới giờ lại khiến anh cô độc. Khi mọi thứ không còn xoay quanh mình, anh không biết phải đứng ở đâu.

Ronaldo vẫn là một trong những cầu thủ vĩ đại nhất lịch sử. Điều đó không thay đổi. Nhưng bóng đá không đợi ai, kể cả những huyền thoại.

Nếu không gạt bỏ được “hệ tư tưởng Cristiano” để trở lại với bản chất tập thể của trò chơi, anh có thể sở hữu mọi thứ, trừ điều quan trọng nhất: một chỗ đứng thực sự trong bóng đá. Và khi đó, căn phòng rộng với những chiếc ghế trống trải có lẽ sẽ là nơi duy nhất Ronaldo không cần mọi thứ phải xoay quanh mình, bởi chẳng còn ai ở đó để làm điều ấy.

Hành động lạ lùng của Ronaldo Rạng sáng 27/1, Cristiano Ronaldo thường xuyên va chạm với hậu vệ Al Taawon trong chiến thắng 1-0 của Al Nassr thuộc vòng 17 Saudi Pro League.