Nắng tháng Năm như ngọn lửa thắp lên quyết tâm chinh phục kỳ thi quan trọng, bước ngoặt cuối cùng, của học sinh, để các em tiến gần hơn ước mơ của mình.
Tháng Năm, nơi góc sân trường, bên lối đi quen thuộc, cây phượng già đã bung nở những chùm hoa đỏ. Cây phượng vẫn ở đó bền bỉ theo thời gian, lặng lẽ chứng kiến biết bao mùa ôn luyện vất vả của các thế hệ học trò. Năm nào cũng vậy, sắc đỏ của hoa phượng như một dấu hiệu vừa gợi nỗi lo âu, vừa như thắp lên trong lòng học trò ngọn lửa quyết tâm trước một kỳ thi.
Những ngày này, cây phượng như một ngọn đuốc đỏ rực cháy suốt ngày đêm, cổ vũ tinh thần học tập hăng say cho lứa học trò cuối cấp. Ngoài kia những chú ve trốn cái nắng, đang ẩn mình trong lớp vỏ cây xù xì, ngân lên giai điệu đồng ca mùa Hạ. Mắt nắng nhảy nhót, vui đùa trên vòm xà cừ vừa qua mùa thay lá. Nắng trải dài khắp sân trường, vài tia nắng còn tinh nghịch chiếu vào lớp học.
Nhưng rồi bất chợt một cơn mưa rào ngang qua. Mưa đến nhanh và đi cũng vội chẳng đủ làm dịu không khí oi ả của đất trời nhưng kịp đánh thức những tâm hồn thơ mộng của học trò đang miệt mài học tập. Đó là khoảng thời gian hiếm hoi giúp những bộ óc đang căng thẳng được dịp trùng lại nghỉ ngơi trong giây lát, rồi lại tiếp tục hành trình chinh phục tri thức.
Những ngày tháng Năm đầy nắng, không khí lớp học có phần gấp gáp hơn. Dường như càng gần đến ngày thi, lời giảng của thầy cô càng trở nên nhiệt huyết, say mê. Bài giảng không còn đơn thuần ở việc truyền đạt kiến thức, mà đã chuyển sang hướng dẫn các phương pháp, kỹ năng làm bài.
Nhiều khi gặp những câu hỏi khó, thầy cô luôn tận tình chỉ bảo bằng phương pháp phù hợp và dễ hiểu nhất để học trò kịp thời nắm bắt. Giọt mồ hôi lấm tấm trên trán thầy cô là minh chứng cho sự tận tình, hết lòng vì học sinh. Những ngày này buổi học kéo dài hơn nhưng tinh thần học tập không hề căng thẳng.
Thầy cô vẫn luôn có cách để cân bằng trạng thái cảm xúc cho học trò. Trên bục giảng, thỉnh thoảng thầy cô tạo ra không khí vui đùa khiến cả lớp bật cười, xua tan phần nào sự mệt mỏi trong giờ ôn luyện. Chiếc bảng đen phủ kín kiến thức đã vô tình chạm vào làm cho tay áo thầy cô lấm lem bụi phấn. Học trò ngồi dưới thì thầm: “Cô ơi, áo cô…”.
Cô chỉ mỉm cười nhẹ nhàng phủi đi, rồi tiếp tục giảng bài. Dường như, chút lấm lem ấy không ảnh hưởng đến lời giảng của thầy cô, mà ngược lại nó góp phần làm cho hình ảnh thầy cô sinh động hơn, tâm huyết hơn trong mắt học trò.
Càng gần đến ngày thi, giờ giải lao trong phòng chờ của giáo viên cũng trở nên thưa vắng. Bởi những ngày này, thầy cô luôn nán lại lớp học tranh thủ giải đáp cho học sinh của mình.
Giai đoạn cuối là giai đoạn “nước rút” vì thế tháng Năm không còn những buổi học nhẹ nhàng mà thay vào đó là những buổi học đòi hỏi tinh thần bền bỉ và sự tập trung cao độ. Sự đồng hành tận tình của thầy cô ở mọi nơi, mọi lúc đã giúp học trò cuối cấp luôn giữ được tinh thần ấy.
Bốn câu thơ của Bác Hồ kính yêu được in đậm, lồng khung treo bên phải chiếc bảng đen như một lời cổ vũ tinh thần, ý chí, sự quyết tâm của học trò:
“Không có việc gì khó
Chỉ sợ lòng không bền
Đào núi và lấp biển
Quyết chí ắt làm nên”.
Sự cổ vũ bằng hình ảnh trực quan đã giúp các em nỗ lực hẳn lên. Trong mỗi buổi ôn luyện, biểu hiện trên gương mặt của học trò cho thấy rõ điều đó: Có gương mặt chau lại tập trung suy nghĩ. Có gương mặt hớn hở hài lòng khi hoàn thành một bài tập khó.
Lại có khuôn mặt buồn xo, hoang mang khi chưa thể vượt qua giới hạn điểm số tự đặt ra cho mình… Hình ảnh học trò không quản ngại vất vả, vẫn miệt mài ôn luyện là minh chứng rõ nhất cho thấy sự khát khao trưởng thành của các em. Sau này khi xa mái trường cấp ba, những buổi học ấy sẽ mãi là kỷ niệm đẹp về quãng đời học sinh đầy nhiệt huyết và quyết tâm.
Ngoài kia phố xá ồn ào, náo nhiệt nhưng trong phòng học, không khí lại vô cùng yên tĩnh, nghe rõ tiếng lật giấy sột soạt, tiếng bút rào rạo và tiếng quạt trần quay ro ro. Học trò cuối cấp đang thử sức mình với lần khảo sát cuối cùng.
Minh họa/INT.
Sự tập trung thể hiện rõ trên từng nét mặt. Lọn tóc mai của trò nữ buông xuống, không làm em thấy vướng víu bởi mọi tâm trí của em lúc này đã dồn cả vào bài kiểm tra. Phía cuối phòng, cậu học trò nam sau một thời gian kì cụi, dường như đã mỏi, cậu buông bút vặn vẹo cơ thể, tranh thủ giây phút nghỉ ngơi để tiếp tục hành trình chinh phục tri thức.
Trong ánh mắt cậu, hiện rõ sự tự tin về kiến thức và sự chủ động về thời gian trong lần thử sức cuối… Dù biểu hiện của mỗi học trò có khác nhau nhưng tất cả đều đang quyết tâm, nỗ lực trước một kỳ thi mang tính bước ngoặt trong cuộc đời.
Tháng Năm có những ngày dài nối tiếp, hoạt động học tập diễn ra miệt mài quên cả thời gian. Trong những buổi học tan muộn, có những con người hành động thầm lặng mà chất chứa sự quan tâm đến các em học sinh cuối cấp.
Đó là hình ảnh bác bảo vệ âm thầm gom gọn những chiếc xe của học trò vào một góc rồi lặng lẽ dõi theo, nhẫn nại chờ các em ra về. Đó là hình ảnh cô lao công dù phải về muộn, nhưng vẫn ân cần xếp đặt ngay ngắn trên mặt bàn những món đồ học trò vô tình bỏ quên như áo đồng phục, tập vở, cây bút…
Hành động ấy của cô, khiến học trò luôn an tâm nhận lại đồ của mình vào mỗi sớm hôm sau. Sự quan tâm lặng lẽ, âm thầm như thế của những con người bình dị đã góp phần tiếp sức cho học trò, để các em từng bước đi đến thành công.
Tháng Năm về, những trang vở cứ dày thêm, những ước mơ dần trở thành hiện thực. Nắng vẫn cháy, phượng vẫn đỏ, và trong lòng mỗi học trò là một ngọn lửa của niềm tin và khát vọng.
Mai này khi rời xa mái trường chắc chắn các em sẽ không thể quên những ngày tháng Năm “thắp lửa”, nơi có thầy cô tận tụy, có những con người bình dị đồng hành, có bạn bè và cả chính mình đã từng nỗ lực đến tận cùng cho những khát khao cháy bỏng.