Ở tuổi 45, sau nhiều năm rời xa giá vẽ để mưu sinh, việc tổ chức một triển lãm riêng không chỉ là dấu mốc nghề nghiệp mà còn là câu chuyện về sự quay lại với điều từng tưởng đã đánh mất.
Tác phẩm "Tiềm ẩn".
Sinh năm 1981, tốt nghiệp Trường Cao đẳng Văn hóa Nghệ thuật TPHCM, Vũ Thành Tâm từng làm thiết kế đồ họa trước khi chuyển sang kinh doanh tự do.
Hội họa với anh từng là đam mê bị bỏ lửng giữa guồng quay đời sống. Chỉ đến giai đoạn dịch Covid-19, khi nhịp sống đột ngột chậm lại, anh mới có cơ hội đối diện với cảm giác hữu hạn của đời người và trở về với cây cọ màu nước.
Từ đó, anh bắt đầu vẽ trở lại như một cách lưu giữ những lát cắt đời sống đang dần biến mất giữa tốc độ đô thị hóa.
Điều đáng chú ý ở “Non nước thanh bình” không nằm ở tham vọng tạo cú hích thị trường hay phô diễn kỹ thuật, mà ở sự chân thành của một người bước lại vào nghệ thuật sau nhiều năm gián đoạn.
Thuyền biển 2".
Tranh của Vũ Thành Tâm xoay quanh những hình ảnh rất đời thường: Dây mướp, buồng chuối, bó rơm, bến thuyền, chiếc xe máy cũ hay những sinh hoạt gia đình giản dị. Đó đều là những chi tiết nhỏ bé nhưng gợi ký ức về vùng ven Nam bộ đang đổi thay từng ngày.
"Mưu sinh".
Giám tuyển Lý Đợi nhận xét, tranh của Vũ Thành Tâm chưa thật sự hoàn thiện về kỹ thuật, song có sự tiến bộ và cảm xúc rõ rệt. Theo ông, tranh chứa những “băn khoăn kín đáo” của một người sống giữa vùng ven Gia Định, nơi các dấu tích thôn quê đang dần bị cuốn vào cơn lốc đô thị hóa. Chính việc ghi lại những điều nhỏ nhặt ấy khiến tranh mang màu sắc lưu giữ ký ức hơn là chỉ tái hiện phong cảnh.
"Chuối trên xe".
Nhà nghiên cứu mỹ thuật Quách Cường nhìn thấy trong tranh Vũ Thành Tâm “cái tình của người nhà quê Nam bộ” mộc mạc, không lên gân nhưng sâu nặng.
Theo ông, chất màu nước của họa sĩ thiên về sự tiết chế, sử dụng gam xanh lá, nâu đất, vàng rơm để tạo không khí hoài niệm, thay vì chạy theo các xử lý thị giác kịch tính thường thấy ở tranh màu nước đương đại.
"Bến thanh bình".
Câu chuyện của Vũ Thành Tâm cũng phản ánh thực tế nhiều người học mỹ thuật phải rời bỏ hội họa khi bước vào đời sống mưu sinh. Không ít người chỉ còn vẽ vào cuối tuần hoặc trong những dịp triển lãm tập thể.
Việc một họa sĩ tuổi ngoài 40 chọn quay lại với nghệ thuật, dù chưa chắc chắn về thành công nhưng mang ý nghĩa riêng, đó là nỗ lực giữ lại một phần bản ngã giữa áp lực đời thường.
Tác phẩm "Quyết chí học hành".
“Non nước thanh bình” có thể chưa phải một triển lãm gây chấn động về mặt nghệ thuật, nhưng lại gợi nhiều suy nghĩ về sự bền bỉ của đam mê và nhu cầu tìm kiếm bình yên trong đời sống hiện đại. Đôi khi, giá trị của hội họa không nằm ở việc tạo ra điều lớn lao, mà ở khả năng giữ con người ở lại với những điều giản dị nhất.