Theo Giấy xác nhận số 1168/XN-VKSTC-V12 ngày 23/5/2026 của VKSND Tối cao, cơ quan này đã nhận đơn của bà Chiêm Lạc gửi ngày 20/4/2026, đề nghị xem xét kháng nghị theo thủ tục giám đốc thẩm đối với Bản án số 1104/2025/DS-PT ngày 09/9/2025 của TAND TP. Hồ Chí Minh đã có hiệu lực pháp luật.
Nội dung vụ việc theo đơn đề nghị được xác định là tranh chấp về quyền sử dụng đất và tranh chấp về lối đi chung. VKSND Tối cao cho biết đơn đề nghị thuộc thẩm quyền giải quyết của cơ quan này và đã có văn bản xác nhận việc tiếp nhận để người làm đơn biết.

Giấy xác nhận số 1168/XN-VKSTC-V12 ngày 23/5/2026 của VKSND Tối cao, cơ quan này đã nhận đơn của bà Chiêm Lạc gửi ngày 20/4/2026, đề nghị xem xét kháng nghị theo thủ tục giám đốc thẩm đối với Bản án số 1104/2025/DS-PT ngày 9/9/2025 của TAND TP. Hồ Chí Minh.
Đề nghị huỷ bản án, xét xử lại từ đầu
Trong đơn đề nghị và theo hồ sơ, người đề nghị cho rằng quá trình giải quyết vụ án có những vấn đề cần được xem xét lại theo thủ tục giám đốc thẩm. Đơn đề nghị xem xét kháng nghị giám đốc thẩm hướng đến Bản án dân sự phúc thẩm số 1104/2025/DS-PT ngày 09/9/2025 của TAND TP. Hồ Chí Minh và Bản án dân sự sơ thẩm số 07/2025/DS-ST ngày 18/02/2025 của TAND huyện Bắc Tân Uyên, tỉnh Bình Dương (nay là TAND khu vực 17, TP. Hồ Chí Minh).
Theo nội dung đơn, người làm đơn đề nghị Viện trưởng VKSND Tối cao xem xét, ban hành quyết định kháng nghị theo thủ tục giám đốc thẩm đối với hai bản án nêu trên.
Cụ thể, đề nghị Hội đồng xét xử giám đốc thẩm hủy toàn bộ Bản án dân sự phúc thẩm số 1104/2025/DS-PT và Bản án dân sự sơ thẩm số 07/2025/DS-ST; giao hồ sơ vụ án cho TAND khu vực 17, TP Hồ Chí Minh để xét xử sơ thẩm lại theo đúng quy định pháp luật.
Lý do được người làm đơn đưa ra là việc hủy án để xét xử lại được cho là cần thiết nhằm giải quyết những vấn đề liên quan đến chứng cứ, trình tự tố tụng và quyền sử dụng đất đang tranh chấp.
Trong đó, đơn đề nghị nêu yêu cầu loại bỏ toàn bộ hệ thống chứng cứ có nguồn gốc bị cho là bất hợp pháp khỏi hồ sơ vụ án; đồng thời đề nghị Tòa án cấp sơ thẩm thực hiện đúng nghĩa vụ tố tụng theo Điều 34 Bộ luật Tố tụng dân sự năm 2015, xử lý dứt điểm quyết định hành chính cá biệt bị cho là trái pháp luật trước khi xem xét nội dung tranh chấp dân sự.

Đơn đề nghị xem xét kháng nghị giám đốc thẩm vụ tranh chấp quyền sử dụng đất người dân gửi đến VKSND Tối cao.
Một nội dung đáng chú ý khác là người làm đơn cho rằng cần khắc phục tình trạng “một đất hai chủ”, qua đó bảo đảm bản án được tuyên có khả năng thi hành trên thực tế.
Đơn cũng đề nghị bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của người được cho là có Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất (GCNQSDĐ) hợp pháp, góp phần lập lại trật tự, kỷ cương trong quản lý đất đai.
Đề nghị xem xét “chứng cứ mới”
Theo danh mục tài liệu, chứng cứ kèm theo đơn, người đề nghị đã cung cấp bản sao Bản án dân sự phúc thẩm số 1104/2025/DS-PT ngày 09/9/2025 và bản sao Bản án dân sự sơ thẩm số 07/2025/DS-ST ngày 18/02/2025.
Đáng chú ý, hồ sơ còn có bản sao Thông báo số 126/TB-UBND ngày 19/3/2026 của UBND TP. Hồ Chí Minh, được người làm đơn xác định là “chứng cứ mới”.
Ngoài ra, tài liệu gửi kèm còn có biên bản lấy lời khai ông Đỗ Quốc Thành, cán bộ đo đạc năm 2008, tại Bút lục 393; cùng các văn bản của UBND xã Đất Cuốc và Chi nhánh Văn phòng đăng ký đất đai tại các bút lục 206, 200, 196.
Việc VKSND Tối cao ban hành giấy xác nhận tiếp nhận đơn cho thấy nội dung đề nghị kháng nghị giám đốc thẩm đã được tiếp nhận để xem xét theo thẩm quyền. Giấy xác nhận này không đồng nghĩa với việc VKSND Tối cao đã quyết định kháng nghị hoặc kết luận các bản án có sai phạm. Việc có kháng nghị hay không sẽ phụ thuộc vào quá trình nghiên cứu hồ sơ, đánh giá chứng cứ và căn cứ pháp luật của cơ quan có thẩm quyền.
Tranh chấp khoảng 2.000 m2 đất
Theo nội dung vụ việc và hồ sơ vụ án, bà Chiêm Lạc là người sử dụng các thửa đất số 69 và 71, tờ bản đồ số 36, tại xã Đất Cuốc, huyện Bắc Tân Uyên, tỉnh Bình Dương (nay thuộc TP. Hồ Chí Minh), tổng diện tích 54.744 m2, theo GCNQSDĐ số AN747599, số vào sổ H00742 do UBND huyện Tân Uyên cấp ngày 31/12/2008.
Theo hồ sơ được cung cấp, GCNQSDĐ được cấp trên cơ sở đo đạc thực tế, xác định tọa độ, ranh giới và có sự hiện diện của các chủ sử dụng đất liền kề.
Bị đơn là bà Lê Thị Tuyết Lương, người sử dụng thửa đất số 70 liền kề, được cấp GCNQSDĐ năm 2001 nhưng không qua đo đạc thực tế. Năm 2019, bà Chiêm Lạc phát hiện bà Lương tự ý dịch chuyển ranh giới, lấn khoảng 2.000 m2 đất thuộc các thửa 69 và 71.
Ngày 14/11/2019, Chi nhánh Văn phòng Đăng ký đất đai huyện Bắc Tân Uyên lập mảnh trích lục địa chính có đo đạc chỉnh lý số 274-2019 nhưng không có mặt và không có xác nhận của bà Chiêm Lạc.
Trên cơ sở mảnh trích lục này và các văn bản hành chính có dấu hiệu sai phạm, ngày 27/7/2020, Chi nhánh Văn phòng Đăng ký đất đai đã cập nhật biến động, tăng thêm 2.001,3 m2 vào GCNQSDĐ của bà Lương, trong đó có toàn bộ phần đất đang tranh chấp.
Bà Chiêm Lạc khởi kiện yêu cầu bà Lương trả lại phần đất bị lấn chiếm. Bà Lương có yêu cầu phản tố, đề nghị Tòa án công nhận quyền sử dụng đối với diện tích đất đang tranh chấp.

Thửa đất nơi xảy ra tranh chấp.
Bản án phúc thẩm công nhận hơn 1.944 m2 đất
Tại phiên tòa xét xử phúc thẩm, đại diện VKSND TP Hồ Chí Minh nêu quan điểm cần điều chỉnh cách tuyên án của Bản án dân sự sơ thẩm số 07/2025/DS-ST ngày 18/2/2025 của TAND huyện Bắc Tân Uyên, tỉnh Bình Dương (nay là TAND khu vực 17, TP. Hồ Chí Minh), cho phù hợp với yêu cầu khởi kiện của nguyên đơn, yêu cầu phản tố của bị đơn và phù hợp quy định pháp luật để đảm bảo việc thi hành án.
Sau khi nghiên cứu tài liệu, chứng cứ có trong hồ sơ vụ án được thẩm tra tại phiên tòa, căn cứ kết quả tranh tụng tại phiên tòa, lời trình bày của các đương sự, luật sư và ý kiến của Kiểm sát viên, TAND TP Hồ Chí Minh đã ban hành Bản án phúc thẩm số 1104/2025/DS-PT.
Tại Bản án phúc thẩm số 1104/2025/DS-PT ngày 09/9/2025, TAND TP Hồ Chí Minh tuyên sửa Bản án dân sự sơ thẩm số 07/2025/DS-ST ngày 18/2/2025 của TAND huyện Bắc Tân Uyên, tỉnh Bình Dương (nay là TAND khu vực 17, TP. Hồ Chí Minh).
Theo đó, đình chỉ xét xử đối với yêu cầu của nguyên đơn về việc buộc bị đơn tháo dỡ phần bê tông trên phần đất thuộc lối đi chung diện tích 182,8 m2 thuộc thửa đất số 69 tại xã Đất Cuốc, huyện Bắc Tân Uyên, tỉnh Bình Dương.
Đình chỉ xét xử một phần yêu cầu phản tố của bà Lê Thị Tuyết Lương đối với diện tích đất 58,1 m2, gồm 15,4 m2 + 18,8 m2 thuộc thửa đất số 71 và 23,9 m2 thuộc thửa đất số 69, tờ bản đồ số 36 tại xã Đất Cuốc, huyện Bắc Tân Uyên, tỉnh Bình Dương.
Bản án phúc thẩm đồng thời không chấp nhận toàn bộ yêu cầu khởi kiện của nguyên đơn bà Chiêm Lạc đối với bị đơn bà Lê Thị Tuyết Lương về việc yêu cầu trả lại diện tích đất 2.050,5 m2.
Cho rằng bản án tạo tình trạng “một thửa đất, hai chủ”
Phân tích bản án trên, Luật sư Lê Hà Thuý Lan (Đoàn Luật sư TP. Hồ Chí Minh)) cho rằng bản án tạo ra tình trạng “một thửa đất, hai chủ sở hữu hợp pháp”, triệt tiêu khả năng thi hành án trên thực tế.
Theo Luật sư, Bản án phúc thẩm tuyên công nhận quyền sử dụng đất đối với diện tích 1.944,1 m2 cho bà Lương nhưng lại không đồng thời tuyên hủy hoặc điều chỉnh giảm diện tích tương ứng trên GCNQSDĐ số H00742 của bà Chiêm Lạc.
Hậu quả pháp lý trực tiếp, theo lập luận này, là trên cùng một phần diện tích đất hiện đang tồn tại song song hai văn bằng pháp lý có giá trị pháp lý ngang nhau, xác lập quyền sử dụng cho hai chủ thể khác nhau.

Lối đi chung đang tranh chấp.
Luật sư cho rằng điều này không chỉ liên quan đến nguyên tắc quản lý, cấp Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất mà còn có thể gây khó khăn cho việc tổ chức thi hành án trên thực tế.
Theo quan điểm được nêu, trong trường hợp phần đất được công nhận cho bà Lương vẫn nằm trong GCNQSDĐ hợp pháp và còn hiệu lực của bà Chiêm Lạc, cơ quan Thi hành án dân sự sẽ gặp khó khăn trong việc tổ chức giao đất theo bản án.
Từ đó, người đề nghị cho rằng bản án có nguy cơ trở thành phán quyết khó thi hành trên thực tế và đây là một trong những căn cứ cần được xem xét khi giải quyết đề nghị kháng nghị theo thủ tục giám đốc thẩm.