xuân

Tản mạn: Khoảng cách bàn phím

GD&TĐ - Văn phòng im ắng tiếng người nhưng rộn ràng tiếng bàn phím máy tính.

Ngày nào cũng vậy, đều đặn gần như suốt 8 tiếng, giao tiếp không lời cứ thế lạnh lùng và khô khốc…

Tôi muốn thử sức ở lĩnh vực mới - nhân viên văn phòng. Phải nói ngay rằng đây là quyết định vô cùng đường đột với một người bước sang tuổi trung niên và đang có công việc lý tưởng về mọi mặt.

Theo đánh giá của mấy đứa trong nhà thì công việc của tôi là mơ ước của nhiều người, thậm chí đứa nhỏ còn đặt mục tiêu: “Con cố gắng sau này sẽ có được công việc như mẹ, tất nhiên không phải về mặt chuyên môn, mà là sự tự do ở mọi góc độ, từ thời gian đến không gian”. Đứa lớn cũng bồi thêm: “Tưởng là dễ à. Mẹ phải là người làm việc trách nhiệm và hiệu quả như thế nào thì mới được cơ quan cho tự do như thế chứ!”.

Thế mà, tôi không lấy làm hân hoan, trái lại cảm thấy vô cùng lo lắng. Cũng vì chúng đâu biết rằng để đạt được sự tự do ấy, tôi phải nghiêm khắc quản trị bản thân như thế nào.

Thực ra, quỹ thời gian vô cùng xông xênh, không bị áp lực theo giờ hành chính hay bị thúc giục báo cáo công việc hàng ngày luôn là cái bẫy ngọt ngào với bất kỳ ai, nhất là với những phụ nữ bận rộn chăm sóc con cái, chỉn chu việc nhà và không thiếu những lời mời tụ tập đầy hấp dẫn từ bạn bè.

Nếu không biết sắp xếp, căn ke cho hợp lý, đôi lúc phải bù trừ làm việc từ ngày sang đêm, khéo khi tổng thời gian cộng lại còn nhiều hơn 8 giờ hành chính thì chắc chắn rằng tôi rất khó lòng đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ cho công việc vừa đòi hỏi phải cẩn trọng, chính xác và đúng thời điểm; vừa yêu cầu sự nhạy bén với thực tế. Đã không ít lần tôi vò đầu bứt tai suốt mấy ngày chỉ để tìm cho ra chủ đề mới giữa muôn vàn cái cũ.

Rồi có lúc vì hơi thiên vị thời gian cho những việc không tên để rồi ngay sau đó phải trả giá làm việc xuyên đêm. Tất nhiên, khi đó đầu óc tôi như người mộng du, tưởng đang bay trên chín tầng mây và rất dễ nổi cáu. Ban đầu, bọn nhỏ tưởng tôi đùa nhưng sau nhiều lần chứng kiến chúng biết cách tránh xa cơn nổi giận của mẹ. Tuy nhiên, chúng vẫn không từ bỏ ước mơ kia với lý do đôi lúc cũng có thể xao nhãng, đây là điều rất đỗi bình thường!

Vậy nên, khi tôi thông báo rằng sẽ sang thử việc ở lĩnh vực trái ngược với những gì được đào tạo, rèn giũa thì bọn nhỏ nhìn tôi với ánh mắt như thể là người… ngoài hành tinh. Chúng lắc đầu quầy quậy, không thể hiểu nổi vì sao. Chúng cũng không muốn nghe những gì tôi giải thích khi trong đầu mặc định hình ảnh ngày ngày đi học về là có mẹ tươm tất cơm nước và khi cần là mẹ luôn sẵn sàng hộ tống chúng tới trường.

Kệ chúng, tôi vẫn vô cùng háo hức trong những ngày chờ đợi được chính thức tới công sở để thử tập trung làm việc trong 8 giờ, thi thoảng tán gẫu đôi câu chuyện với chị em rồi trở về nhà mà không phải thức khuya, dậy sớm, ngày đêm trăn trở cho đề tài mới. Mỗi lần tưởng tượng ra điều đó là tôi thấy mãn nguyện lắm. Nhìn vẻ mặt mơ tưởng của tôi cũng làm mủi lòng bọn trẻ…

Và ngày ấy cũng đã đến. Tôi bắt đầu hòa nhập với thế giới hoàn toàn mới, không hẳn là công việc mà cả với đồng nghiệp. Ngay khi bước vào văn phòng, tôi giòn giã chào hỏi, chuyện trò nhưng kỳ lạ thay đáp lại chỉ là những ánh nhìn e dè và tiếng chào khe khẽ.

Một tiếng rồi hai tiếng, thậm chí là buổi sáng trôi qua, nhưng văn phòng vẫn im ắng tiếng nói. Tôi không quen với cách nói chuyện này nên đôi khi một mình cất tiếng để rồi ngơ ngác nghe âm thanh ấy rơi tõm vào không gian rộn tiếng bàn phím. Rồi thì, rõ ràng vừa trao đổi liên tục trên màn hình nhưng khi gặp ngoài hành lang văn phòng thì mặt đã tỉnh bơ, ai thật lịch thiệp có chăng khẽ mỉm một nụ cười gượng gạo.

Không phải chỉ có buổi sáng đầu tiên ấy mà những ngày tiếp theo cũng đều như thế. Tôi cố gắng ép mình hòa nhập vào môi trường ấy với muôn vàn lý do, trong đó quan trọng nhất là công việc rất đơn giản, không phải vắt trán suy nghĩ, thôi thì mất cái này được cái kia.

Tôi cố chấp cố gắng thuyết phục bản thân bỏ đi thói quen thích ngắm nhìn biểu cảm của những gương mặt sinh động rồi nghe âm thanh của những giọng nói thân tình với muôn vàn sắc thái: Trầm – thanh; ngọt ngào – thô mịch; khẽ khàng – oang oang… để tiếp nhận kiểu giao tiếp một màu lách cách từ bàn phím kia. Nhưng lạ thay, càng ngày cái đầu vốn hay cựa quậy của tôi càng khó chịu, nặng nề. Rõ ràng, công việc không đòi hỏi huy động não bộ nhưng sao lại tạo cảm giác mỏi mệt, bức bối.

Nghe tôi than thở, bọn trẻ cười lớn và nói rằng điều này vô cùng bình thường trong thời đại số. Tôi giật mình nhìn lại. Đúng rồi, thời nay, đến trong gia đình nhiều khi ngồi cạnh nhau mà vẫn “nói chuyện”, sai bảo qua tin nhắn của mạng xã hội chứ nói gì ở công sở.

Tôi lại nhớ về những tháng năm tuổi thơ, sau những chuyện trò bên mâm cơm, gia đình tôi lại tiếp tục nối dài bao chia sẻ, tâm sự khi ngồi bên tích chè xanh. Thói quen tình thân ấy được chúng tôi nối dài đến giờ, trong gia đình mình. Nhưng đấy là gia đình nhỏ bé của tôi còn giờ thì giao tiếp không cần cất tiếng mà chỉ cần gõ phím máy vi tính, điện thoại.

Rõ ràng, càng ngày sự ảo thành thật và sự thật lại thành ảo. Giữa bộn bề mưu sinh, sự quan tâm, chia sẻ giữa mọi người với nhau vốn bị hạn chế rất nhiều mà nay lại tiếp tục bị bàn phím nới rộng, liệu rằng có còn nhận ra nhau trong đời sống thực hay không?