Sau 10 năm mua vàng, thứ tôi sợ nhất không phải là giá giảm mạnh, cũng không phải mua trúng đỉnh hay lỡ mất một nhịp tăng. Điều khiến tôi thấy đáng sợ nhất, hóa ra lại rất âm thầm: tôi sợ mình không còn đủ bình thản khi cầm vàng trong tay.
Tôi bắt đầu mua vàng với một suy nghĩ rất đơn giản: có tiền dư thì mua, cất đi cho yên tâm. Khi ấy, vàng là thứ để quên đi, không phải để theo dõi. Nhưng càng mua lâu, tôi càng nhận ra mối quan hệ của mình với vàng đã thay đổi theo cách mà lúc đầu tôi không hề để ý.
Ảnh minh hoạ Pinterest
Có một thời gian, tôi nhận ra mình xem giá vàng thường xuyên hơn cả lúc chưa mua. Không phải vì cần bán, mà vì muốn biết. Mỗi biến động nhỏ đều đủ khiến tôi dừng lại vài giây để suy nghĩ. Vàng vẫn nằm yên trong két, nhưng trong đầu thì không còn yên như trước nữa. Với một kênh vốn được chọn để tạo cảm giác an toàn, đó là dấu hiệu khiến tôi bắt đầu thấy lo.
Tôi sợ cảm giác lúc nào cũng có thể mua saiCàng mua vàng lâu, tôi càng do dự mỗi khi đứng trước quyết định. Giá tăng thì sợ mua muộn, giá giảm thì sợ “chưa phải đáy”. Có những giai đoạn tôi không mua, không bán, nhưng vẫn thấy mệt vì liên tục tự hỏi liệu mình có nên làm gì đó không. Vàng không làm tôi mất tiền ngay, nhưng khiến tôi tiêu tốn khá nhiều năng lượng tinh thần chỉ để cân nhắc.
Ảnh minh hoạ Pinterest
Có lúc tôi tin rằng mua thêm vàng sẽ giúp mình yên tâm hơn: bình quân giá, gia cố tài sản, phòng rủi ro. Nhưng thực tế, mỗi lần mua thêm, tôi lại quan tâm tới biến động nhiều hơn, nghĩ nhiều hơn và lo nhiều hơn. Sau này tôi mới hiểu, giữ nguyên trạng thái hiện tại cũng là một quyết định tài chính, và đôi khi là quyết định khó nhất.
Tôi sợ nhất là khi vàng không còn đúng vai trò ban đầuVàng được mua để cất giữ, để giảm lo lắng, để đi đường dài. Nhưng nếu người mua bắt đầu kỳ vọng vàng phải sinh lời nhanh, phải chứng minh mình mua đúng, phải “thể hiện” theo từng biến động giá, thì vàng không còn là nơi trú ẩn nữa. Nó trở thành một bài kiểm tra tâm lý kéo dài.
Sau 10 năm mua vàng, tôi vẫn giữ vàng. Nhưng tôi học cách nhìn nó nhẹ hơn, ít theo dõi hơn và ít kỳ vọng hơn. Tôi không còn sợ giá lên hay xuống bằng việc để cảm xúc của mình bị cuốn theo mỗi lần thị trường xao động.
Sau cùng, điều tôi sợ nhất không nằm ở thị trường, mà nằm ở chính mình: sợ đánh mất sự bình thản - thứ quan trọng nhất khi đã chọn vàng làm nơi gửi gắm niềm tin.