|
|
|
Rice lập cú đúp trong chiến thắng 3-2 của Arsenal trước Bournemouth. |
Declan Rice bước ra sân Vitality thuộc vòng 20 Ngoại hạng Anh rạng sáng 4/1 không phải với trạng thái tốt nhất. Đầu gối còn sưng, cảm giác thi đấu mơ hồ đến phút chót, nhưng tiền vệ người Anh vẫn gật đầu với Mikel Arteta: “Tôi vào sân”.
Câu trả lời ấy không chỉ mang tính cá nhân. Nó phản chiếu tinh thần mà Arsenal đang tìm kiếm suốt nhiều năm qua.
Giá trị của Rice
Trước Bournemouth, Arsenal bị dẫn trước. Áp lực đè nặng lên một đội bóng đã quen với vị trí dẫn đầu nhưng vẫn thiếu danh hiệu. Trong bối cảnh đó, Rice không cần diễn văn hay khẩu hiệu. Anh chọn cách đơn giản nhất: ghi bàn.
Bàn đầu tiên đưa trận đấu về thế cân bằng. Bàn thứ hai nâng tỷ số lên 3-1 và xóa sạch sự lo lắng. Đó là cú đúp hiếm hoi trong sự nghiệp của Rice, chỉ là lần thứ hai trong 375 trận cấp CLB anh ghi hơn một bàn.
Nhưng hiếm không đồng nghĩa với bất ngờ. Khi một cầu thủ luôn đứng đúng chỗ, luôn đọc trận đấu tốt, khoảnh khắc tỏa sáng sớm hay muộn cũng sẽ đến.
| |
| Điều khiến Rice khác biệt là quá trình tiến hóa. |
Arteta nói rằng Rice “vắt kiệt bản thân”. Câu nói ấy không phải để tâng bốc. Rice đá đủ 96 phút, hoạt động không ngừng nghỉ, tranh chấp mọi khu vực. Đó là một tiền vệ trung tâm đúng nghĩa, không phải kẻ sống nhờ ánh đèn.
Điều khiến Rice khác biệt là quá trình tiến hóa. Tại West Ham, anh là tiền vệ trụ. Ở Arsenal những ngày đầu, anh vẫn được dùng như một máy quét. Nhưng hôm nay, Rice là một tiền vệ toàn diện.
Mùa 2025/26, Rice dẫn đầu Premier League về số đường chuyền vào vòng cấm. Anh nằm trong top 10 về số lần chạm bóng, cơ hội tạo ra và số lần đoạt lại quyền kiểm soát. Rice cũng là cầu thủ Arsenal có nhiều đường chuyền xuyên tuyến và những pha dẫn bóng tiến bộ nhất.
Nói cách khác, Rice không còn chỉ là người dọn dẹp phía sau. Anh là người khởi tạo. Là người kết nối. Và khi cần, là người kết liễu.
Cựu tiền đạo Spurs, Jermain Defoe gọi màn trình diễn ấy là “bậc thầy”. Nhận xét đó không xuất phát từ cảm xúc nhất thời. Nó đến từ việc Rice kiểm soát mọi nhịp điệu.
Khi Arsenal cần đẩy cao, Rice dâng lên. Khi đội bóng cần giữ nhịp, anh lùi sâu. Khi Bournemouth muốn phản công, Rice là người chặn đứng từ đầu nguồn.
Có một chi tiết đáng chú ý. Trước trận đấu, Arteta vẫn chưa chắc Rice có thể thi đấu. Đầu gối còn sưng. Nhưng Rice không nhìn thấy rào cản. Anh nhìn thấy cơ hội. Đó là sự khác biệt giữa một cầu thủ giỏi và một cầu thủ lớn.
Rice là bản hợp đồng "đắt xắt ra miếng"
Mùa giải này, Arsenal đối diện lịch thi đấu dày đặc. Chín trận trong tháng 1, trải dài trên bốn đấu trường. Saka, Trossard có thể ngồi ghế dự bị. Nhưng Rice gần như không có khái niệm nghỉ ngơi.
| |
| Cựu tiền đạo Spurs, Jermain Defoe gọi màn trình diễn ấy là “bậc thầy”. |
Trong hai năm rưỡi tại Emirates, Rice chỉ bỏ lỡ bốn trận Premier League. Đó là con số của một cầu thủ không biết thỏa hiệp với cơ thể mình.
Có thể nói, Rice là bản hợp đồng 100 triệu bảng mà Arsenal từng dè dặt. Nhưng hôm nay, con số ấy không còn gây tranh cãi. Bởi trong cuộc đua vô địch, bạn không chỉ cần những ngôi sao biết tạo điểm nhấn. Bạn cần những con người kéo cả tập thể đi lên.
Arsenal đang hơn Aston Villa sáu điểm. Man City vẫn còn phía sau. Cuộc đua chưa kết thúc. Nhưng trong một giải đấu nơi từng chi tiết nhỏ quyết định số phận, Rice đang cho thấy vì sao anh được Arteta xem là một trong những tiền vệ hay nhất thế giới.
Và có lẽ, điều quan trọng nhất không nằm ở hai bàn thắng. Nó nằm ở thái độ. Khi đầu gối còn sưng mà vẫn bước ra sân, Rice gửi thông điệp cho cả phòng thay đồ: không có giới hạn nào nếu bạn sẵn sàng vượt qua chính mình.