Bác sĩ nội trú Sùng Đức Long, Phó trưởng khoa Liên chuyên khoa, Bệnh viện Đa khoa Hùng Vương chia sẻ một câu chuyện khiến nhiều đồng nghiệp và người đọc không khỏi trăn trở về niềm tin của người bệnh đối với đội ngũ y tế.
Theo bác sĩ Long, mỗi năm anh trực tiếp thực hiện hàng trăm ca phẫu thuật hàm mặt, trong đó không ít ca phức tạp, kéo dài nhiều giờ, đòi hỏi sự tập trung cao độ. Thế nhưng có một ca bệnh anh coi là “thất bại” lớn nhất trong sự nghiệp, không phải vì chuyên môn mà vì một lý do khác.

Một ca phẫu thuật của bác sĩ tại bệnh viện. (Ảnh: BVCC)
Bệnh nhân được đưa vào viện trong tình trạng rất nặng: Mất máu nhiều, hô hấp yếu, nguy cơ tử vong cao nếu không được phẫu thuật khẩn cấp. Các bác sĩ chuẩn bị sẵn sàng cho ca mổ. Tuy nhiên, khi đứng ngoài phòng cấp cứu, người nhà bệnh nhân quay sang hỏi điều dưỡng về người sẽ trực tiếp phẫu thuật: “Bác sĩ mổ cho người nhà tôi là bác sĩ gì?”. Điều dưỡng trả lời: “Là bác sĩ nội trú”.
Nghe vậy, người nhà bệnh nhân chững lại, tiếp tục hỏi: “Không phải giáo sư à?”. Khi nhận được câu trả lời là "không", họ nhìn nhau vài giây rồi nhỏ giọng nói: “Thôi, xin chuyển viện khác”.
Cánh cửa phòng bệnh khép lại. Bác sĩ Long đứng lặng người, vẫn trong chiếc áo blouse còn vương máu sau ca thủ thuật vừa kết thúc. Đôi tay từng cứu sống hàng trăm bệnh nhân, nhưng lần này, ông không thể cứu được bệnh nhân ấy không phải vì thiếu năng lực mà vì thiếu một “danh xưng”.
“Lúc đó, tôi chợt hiểu có những sinh mạng không thua bởi bệnh nặng mà thua bởi niềm tin được đặt vào chức danh, thay vì đặt vào chuyên môn và thời gian”, bác sĩ Long tâm sự.
Câu chuyện không chỉ là nỗi day dứt của bác sĩ Long, ông cũng còn đặt ra câu hỏi lớn về nhận thức của xã hội đối với ngành y. Trong những giây phút sinh tử, điều quan trọng nhất là học hàm, học vị hay là người có đủ năng lực và sẵn sàng cứu sống bệnh nhân ngay lúc đó?
Chia sẻ trong buổi tọa đàm ra mắt cuốn sách "Thương - câu chuyện tiếp tục từ trái tim" diễn ra mới đây, Phó giáo sư Nguyễn Lân Hiếu, Giám đốc Bệnh viện Đại học Y Hà Nội chia sẻ rằng ông thích dùng từ "bác sĩ".
PGS Nguyễn Lân Hiếu chia sẻ câu chuyện vui ngày mới ra trường đi làm tại Bệnh viện Bạch Mai (Hà Nội): "Tôi nghe trộm đoạn hội thoại của những bệnh nhân từ quê lên khám, họ nói: Ở đây toàn tiến sĩ, giáo sư, không có bác sĩ, mình về thôi".
PGS Hiếu cho rằng "quả thực, tiến sĩ, thạc sĩ là chức danh cho người nghiên cứu, giáo sư là để giảng dạy; còn với chữa bệnh, tôi chỉ là một bác sĩ thôi".
Theo Quyết định số 37/2018/QĐ-TTg của Thủ tướng ban hành quy định tiêu chuẩn, thủ tục xét công nhận đạt tiêu chuẩn và bổ nhiệm chức danh giáo sư, phó giáo sư; thủ tục xét hủy bỏ công nhận chức danh và miễn nhiệm chức danh giáo sư, phó giáo sư đã được giới chuyên gia đánh giá là đã góp phần đổi mới, nâng cao chất lượng đội ngũ ứng viên đạt chuẩn chức danh giáo sư, phó giáo sư. Cũng theo quyết định này, giáo sư, phó giáo sư thực hiện nhiệm vụ của giảng viên theo quy định của Luật Giáo dục, Luật Giáo dục đại học, chế độ làm việc của giảng viên và các văn bản pháp luật có liên quan.
Giáo sư, phó giáo sư thực hiện nhiệm vụ biên soạn chương trình, giáo trình và sách phục vụ đào tạo. Giáo sư, phó giáo sư tham gia giảng dạy, hướng dẫn đồ án, khóa luận tốt nghiệp đại học, luận văn thạc sĩ, luận văn chuyên khoa, chuyên đề, luận án tiến sĩ và thực hiện những nhiệm vụ chuyên môn khác theo quy định.