|
|
|
Julian Nagelsmann bị đặt dấu hỏi lớn sau khi Đức bị Paraguay loại ở vòng 32 đội World Cup 2026. |
Đức rời World Cup 2026 ở vòng 32 đội sau trận hòa Paraguay 1-1 và thất bại 3-4 trên chấm luân lưu. Trên lý thuyết, đó có thể được xem là bi kịch của may rủi. Nhưng nếu nhìn vào 120 phút trước đó, thất bại này không hề bất ngờ.
Đức cầm bóng nhiều hơn, sút nhiều hơn, phạt góc nhiều hơn, nhưng vẫn không thể kết liễu một Paraguay chơi kỷ luật và thực dụng.
Niềm tin khó hiểu vào Sane
Đội bóng của Julian Nagelsmann kiểm soát bóng 75%, tung ra 21 cú sút và hưởng 16 quả phạt góc. Những con số ấy thường thuộc về một đội áp đảo. Nhưng Đức chỉ áp đảo về hình thức. Họ có bóng, nhưng thiếu tốc độ. Họ dứt điểm nhiều, nhưng thiếu sắc bén. Họ liên tục đưa bóng lên phần sân Paraguay, nhưng không tạo được cảm giác trận đấu nằm trong tay mình.
Đó là điều khiến thất bại này trở thành thảm họa. Đức không bị loại bởi một siêu cường. Họ bị loại bởi một đội bóng biết mình yếu hơn, chấp nhận lùi sâu, khóa trung lộ, tranh chấp rát và kéo trận đấu vào vùng khó chịu. Paraguay chơi đúng với giới hạn của họ. Đức thì không tìm ra cách vượt qua giới hạn của chính mình.
Trách nhiệm vì thế không chỉ nằm ở cầu thủ đá hỏng luân lưu. Nó phải bắt đầu từ Nagelsmann. Trong một trận knock-out, HLV được phán xét bằng lựa chọn nhân sự và khả năng sửa trận. Trước Paraguay, Nagelsmann không làm tốt cả hai.
| |
| Việc đặt niềm tin vào Sané và để Musiala dự bị khiến Nagelsmann chịu nhiều chỉ trích sau thất bại. |
Leroy Sane là hình ảnh tiêu biểu cho sự bế tắc của Đức. Anh chơi 88 phút, nhưng chỉ có một cú sút và không tạo ra khoảnh khắc đủ sắc để thay đổi cục diện. Trong hiệp một, Sane chuyền chính xác 32/36 lần và thực hiện 5 quả tạt. Nhìn qua, đó không phải bộ thông số tệ. Nhưng bóng đá không chỉ được đo bằng số đường chuyền đúng.
Vấn đề là tác động thực tế. Sane mất bóng 15 lần trong hiệp một và có một lần rơi vào thế việt vị. Với một cầu thủ tấn công được kỳ vọng mở khóa trận đấu, đó là dấu hiệu đáng lo. Đức không cần một cầu thủ chỉ nhận bóng, chuyền an toàn rồi thỉnh thoảng tạt vào vùng cấm. Họ cần một người có thể tạo khác biệt trước hàng thủ lùi sâu của Paraguay.
Sane không làm được điều đó. Anh không khiến hàng thủ Paraguay rối loạn. Không kéo được đối thủ ra khỏi cấu trúc. Không tạo được cảm giác rằng Đức có một mũi khoan đủ nguy hiểm ở biên. Khi một cầu thủ tấn công chơi gần hết trận nhưng chỉ có một cú sút, câu hỏi không còn dừng ở phong độ cá nhân. Nó phải hướng về HLV đã giữ anh trên sân lâu đến vậy.
Nagelsmann có thể tin vào tốc độ và kinh nghiệm của Sane. Nhưng trong một trận đấu cụ thể, niềm tin phải được kiểm chứng bằng hiệu quả. Khi Đức càng đá càng bí, khi Paraguay càng lùi càng chắc, việc tiếp tục đặt kỳ vọng vào Sane trở thành lựa chọn khó hiểu.
Đây không phải lần Đức thiếu bóng. Họ có quá nhiều bóng. Họ chỉ thiếu người biến bóng thành áp lực thật sự. Sané không giải quyết được bài toán ấy.
Đội hình thiếu lời giải
Sai lầm của Nagelsmann không chỉ nằm ở Sane. Việc để Jamal Musiala dự bị và sử dụng Deniz Undav cũng khiến cấu trúc tấn công của Đức nặng nề hơn.
Trước một Paraguay phòng ngự thấp, Đức cần những cầu thủ có thể xử lý trong không gian hẹp, rê bóng qua người, tạo lệch khối và mở ra khoảng trống giữa các tuyến. Musiala là mẫu cầu thủ gần nhất với nhu cầu đó.
| |
| Đức kiểm soát bóng vượt trội, nhưng các lựa chọn nhân sự của Nagelsmann không tạo ra khác biệt. |
Undav có thể mang lại sức nặng trong vùng cấm, nhưng đây không phải trận đấu chỉ cần thêm một người chờ bóng. Đức cần người làm rối hệ thống phòng ngự Paraguay trước khi quả bóng được đưa vào vùng nguy hiểm. Undav không tạo được tác động ấy. Anh không kéo được hàng thủ đối phương ra khỏi vị trí, không giúp Đức tăng tốc ở trung lộ và cũng không tạo ra sự kết nối rõ ràng với Kai Havertz.
Bàn gỡ của Havertz cho thấy Đức vẫn có chất lượng cá nhân. Wirtz tạt bóng tốt, Havertz chọn vị trí chuẩn và đánh đầu tinh tế. Khi những cầu thủ giỏi được đặt đúng vai, mọi thứ trở nên đơn giản hơn. Nhưng khoảnh khắc như vậy xuất hiện quá ít. Đức không có một cấu trúc tấn công đủ tốt để lặp lại những pha bóng chất lượng ấy.
Đây là điểm Nagelsmann phải chịu trách nhiệm. Ông có đủ thời gian để nhìn ra Paraguay muốn gì. Đối thủ lùi sâu, khóa trung lộ và buộc Đức phải đưa bóng ra biên. Nhưng Đức không có phương án đủ mới để phá khối phòng ngự đó. Họ chuyền nhiều, tạt nhiều, sút nhiều, nhưng càng đá càng lộ sự thiếu ý tưởng.
Bàn thắng bị từ chối của Jonathan Tah trong hiệp phụ là chi tiết gây tranh cãi. Nếu bàn đó được công nhận, Đức có thể đi tiếp. Nhưng VAR không thể trở thành tấm màn che cho toàn bộ trận đấu. VAR không thể giải thích vì sao một đội kiểm soát bóng 75%, sút 21 lần và hưởng 16 phạt góc vẫn không thắng được Paraguay trong 120 phút.
Đức không chỉ thua một loạt luân lưu. Họ thua vì chọn sai cách tiếp cận, sai con người và sửa trận không đủ tốt. Paraguay thắng vì hiểu rõ giới hạn của mình. Đức thua vì vẫn tưởng quyền kiểm soát bóng có thể thay thế cho ý tưởng.
Sau những cú ngã ở World Cup 2018 và 2022, tuyển Đức cần một giải đấu để chứng minh họ đã thoát khỏi chu kỳ khủng hoảng. Nhưng thất bại trước Paraguay lại nối dài cơn ác mộng ấy. Lần này, vấn đề hiện ra rất rõ: đội bóng có nhiều bóng hơn, nhưng không có nhiều lời giải hơn.
Và khi một đội lớn tự làm khó mình bằng những lựa chọn nhân sự thiếu thuyết phục, thất bại không còn là tai nạn.
Đó là trách nhiệm của Nagelsmann.