Việt Nam là đất nước đẹp và đáng sống. Người dân tại đây rất hạnh phúc và cuồng nhiệt với bóng đá. Mục tiêu chính của tôi khi đến đây là góp phần cải thiện và nâng tầm bóng đá Việt Nam. Điều quan trọng nhất với tôi là lan tỏa tư duy bóng đá hiện đại.
![]() |
| Lê Giang Patrik ăn mừng tuyển Việt Nam vô địch ASEAN Cup 2026. Ảnh: Đinh Hà. |
Quá khứ bị phân biệt chủng tộc, cơ duyên đến với nghề thủ môn và thói quen ngại đưa ra quan điểm của người Việt là những chia sẻ của Lê Giang Patrik trong buổi phỏng vấn cùng kênh Troshka (Slovakia).
Định kiến sai lệch về nghề cầu thủ
Phóng viên: Anh có quan điểm thế nào về khái niệm "hình mẫu" trong xã hội hiện đại ngày nay?
Lê Giang Patrik: Từ khi chập chững bước vào tuổi xuân, tôi luôn khó chịu khi nhận ra rằng, chỉ cần bạn nói với xã hội mình là cầu thủ, thì lập tức, người ta sẽ đóng khung rồi gán cho bạn những cái mác không đáng có. Thực sự đến giờ, tôi vẫn chưa hiểu nổi vì sao họ lại có cái nhìn phiến diện về chúng tôi như thế.
Họ cứ mặc định rằng mấy gã cầu thủ chỉ được vẻ bề ngoài hào nhoáng, còn bên trong là đầu óc rỗng tuếch, chỉ biết chăm chăm kiếm tiền rồi vung tay mua xe sang, tối ngày tụ tập quán bar, thay người yêu như thay áo...
Đó là những định kiến sai lệch mà người ta thường áp đặt lên giới cầu thủ chúng tôi. Nhưng thực tế, mọi chuyện không hoàn toàn như những gì họ nghĩ. Tôi không bênh tất cả cầu thủ. Vì có lẽ 80% cầu thủ đang sống như thế, nhưng không thể vơ đũa cả nắm.
Với cá nhân tôi, tôi rất khó chịu và bứt rứt, vì tôi hiểu rõ bản thân hoàn toàn không phải người như thế. Tôi cứ tự hỏi mình rằng gã Patrik nhỏ bé và tầm thường thì có thể làm gì để thay đổi thế giới? Sao không phải ngôi sao thực thụ nào đó đứng ra làm điều đó đi?
Nhưng bạn không nhất thiết phải làm điều gì đó vĩ đại. Thay vào đó, hãy bắt đầu từ chính bản thân với những việc nhỏ nhất. Từ đó, bạn sẽ dần lan tỏa tầm ảnh hưởng đến những người xung quanh và từng bước thay đổi cả thế giới.
Tôi từng gặp rất nhiều người. Và những người tôi mới quen cảm thấy rất ngạc nhiên với cách tôi đang sống cũng như những việc tôi đang làm. Bởi đôi khi, tôi cố tình không nói ra những điều đó. Ví dụ khi tôi mới đến Việt Nam, khi người ta hỏi tôi làm nghề gì ở đây, tôi không nói mình là cầu thủ.
Tôi muốn mọi người biết đến mình như người bình thường. Vì tôi vốn là người bình thường, sau đó mới là vận động viên. Điều quan trọng không phải bạn là ngôi sao thế nào trên sân cỏ, mà bạn là người thế nào, có những giá trị gì và muốn để lại gì cho đời.
Tôi từng mất ngủ hai tuần liền vì sướng sau khi được bắt tay một thủ môn ở giải Hạng Năm Fil'akovo. Đó là giải nghiệp dư địa phương, nhưng với tôi (ngày bé - PV), anh ấy chẳng khác nào vị thần. Giờ đây, tôi đang ở vị trí có thể định hình cho tương lai của những đứa trẻ như vậy.
Tôi có thể ký và chụp ảnh với các em một cách rất dễ dàng. Việc đó chỉ khiến tôi tốn năm giây thôi. Nhưng với các em nhỏ, nó có thể thay đổi hoàn toàn cuộc đời và định hướng tương lai. Đó là những chi tiết nhỏ, những bước đi nhỏ, nhưng khi ghép lại, chúng tạo nên bức tranh tổng thể hoàn chỉnh tuyệt đẹp. Vậy nên, mỗi chi tiết dù nhỏ nhất, đều rất quan trọng.
Anh cho biết ở Slovakia nói riêng và châu Âu nói chung, cầu thủ thường bị gán mác không hay. Khi về Việt Nam thì sao, anh có gặp phải những định kiến như thế?
- Ở Việt Nam, cách mọi người nhìn nhận hoàn toàn khác. Tại đây, các cầu thủ có vị thế rất cao. Họ nhận được sự coi trọng rất lớn từ công chúng. Đặc biệt nếu bạn là tuyển thủ quốc gia, thì sẽ được tôn sùng như vị thần!
Còn về việc có bị gán mác hay chịu áp lực dư luận không, tôi vẫn đang tìm hiểu sâu hơn về văn hóa Việt Nam. Tại V.League, ngoài vài ngoại binh và Việt kiều, tất cả đều là người Việt. Nên muốn hay không, dần dần bạn cũng sẽ bị ảnh hưởng vì cách tư duy của họ.
Sau đó, họ sẽ nhìn bạn với ánh mắt đầy ngạc nhiên mỗi khi bạn dám lên tiếng trao đổi trực tiếp với HLV hay mạnh dạn nêu quan điểm cá nhân. Bởi từ trước đến nay, họ chưa bao giờ được dạy dỗ hay rèn luyện để làm những điều như thế.
![]() |
| Lê Giang về Việt Nam đầu năm 2023 và lần lượt khoác áo các CLB Công an Hà Nội, TP.HCM và hiện là Công an TP.HCM. Ảnh: Quang Thịnh. |
Đường đến khung thành
Cơ duyên nào khiến anh quyết định trở thành thủ môn?
- Thực ra, tôi không phải người quyết định. Anh trai tôi (Emil Lê Giang, cũng là cầu thủ - PV) làm điều đó thay tôi. Anh ấy vốn là tiền đạo cừ khôi và là siêu sao thực thụ luôn!
Hồi đó, ngay sau chung cư của chúng tôi có sân bóng nhỏ. Cứ mỗi khi cầm bóng ra sân là anh tôi lại muốn ghi bàn, mà chẳng lẽ lại sút vào lưới trống? Tôi lúc đó bé tí, nên anh mới bảo: 'Này nhóc, vào khung thành đứng đi!". Nên tôi mới chuyển sang thủ môn, dù ban đầu chơi ở vị trí khác.
Tôi vẫn nhớ như in lúc ấy, thậm chí họ còn chẳng muốn cho tôi bước vào sân cỏ. Hồi lên 5, trông tôi nhỏ xíu xiu! Trong đội, tôi lúc nào cũng là đứa thấp bé nhất. Đến tận bây giờ, chưa ai hiểu nổi sao tôi lại cao lớn thế này! Lúc bấy giờ, mỗi khi đi tập, tôi thường xuyên phải đá chung với mấy anh lớn hơn mình tận 4 tuổi. Mà ở tuổi đó, việc kém người ta tới 4 tuổi trông chẳng khác nào mình là đứa nít ranh.
Có lần, cả hai thủ môn đều nghỉ, một anh ốm, anh kia lại bận dự tiệc gia đình hay việc gì đó đại loại vậy. Thế là đội tôi chẳng còn ai là thủ môn. Anh trai tôi kể với HLV rằng trước tôi vẫn thường hay bắt cho anh ấy tập sút gần nhà. Vậy là họ cho tôi thử sức ở vị trí này luôn. Tới giờ, HLV đó vẫn kể lại việc mọi người lúc đó cứ nhìn tôi chằm chằm. Đội trưởng khi ấy còn nói với HLV rằng: "Thầy ơi! Cái gì thế này? Nó nhảy nhót trong khung thành như con báo con vậy!".
Ban huấn luyện nói với tôi rằng: "Patko này, nếu cháu thực sự thích thì ngày mai cứ đến đây nhé, cháu sẽ là thủ môn của đội". Tôi vẫn nhớ lúc đó mình chẳng có nổi đôi găng tử tế, nên tôi vớ bừa tạm đôi găng mùa đông to đùng, đeo vào rộng thùng thình luôn.
Tôi bắt đầu làm thủ môn và gắn bó với khung thành từ thời điểm đó. Hồi đó, ai cũng nói tôi chẳng bao giờ làm nên trò trống gì vì quá lùn. Họ nói dù tôi có nhanh nhẹn mấy thì cũng không bao giờ lên chuyên nghiệp được. Giờ đây, tôi đã là thủ môn chuyên nghiệp đúng nghĩa.
Hồi nhỏ, tôi rất khổ tâm vì thể hình của mình và luôn khao khát cháy bỏng được làm thủ thành chuyên nghiệp. Nhưng mỗi khi nghĩ về ước mơ đó, suy nghĩ "Mày không bao giờ làm được đâu" lại trỗi dậy trong tâm trí tôi. Tôi phải tự nhủ "Không, mày chắc chắn sẽ làm được". Cứ mỗi dịp sinh nhật hay lễ, tết như Giáng sinh, tôi chưa bao giờ ước mình nhận được món quà nào, mà chỉ ước mình cao bằng thủ môn chuyên nghiệp, dù chẳng biết con số đó là bao nhiêu!
Về sau, Cristiano Ronaldo trở thành hình mẫu của tôi. Tôi muốn mình có chỉ số như anh ấy, từ vóc dáng đến mọi thứ. Tôi từng dán ảnh Ronaldo lên gương. Giờ tôi đã đạt được đúng những chỉ số đó, dù tôi hơi nặng cân hơn anh ấy chút, nhưng không sao vì tôi là thủ môn mà. Và thật tuyệt khi tôi đã cao bằng Ronaldo!
Khi nhìn lại thời thơ ấu, tôi mới thấy thú vị rằng mình chẳng có sẵn tố chất nào cả. Bố tôi là người Việt, mẹ tôi còn thấp hơn. Giờ đây, tôi cao hơn hẳn anh trai mình, người trước kia hơn tôi hai cái đầu. Anh ấy vẫn là hình mẫu lý tưởng và vĩ đại nhất đời tôi.
![]() |
| Anh em nhà Lê Giang và gia đình. Ảnh: FBNV. |
Tôi vừa đọc được câu nói rất hay của người gác đền huyền thoại Iker Casillas: "Việc trở thành người tốt cũng giống làm thủ môn. Dù bạn cản phá bao nhiêu pha xuất sắc đi chăng nữa, người ta chỉ nhớ đến bàn thua duy nhất bạn không cứu được thôi". Theo anh, thủ môn có phải vị trí ít được ghi nhận xứng đáng?
- Chắc chắn là vậy! Đây là vị trí bạc bẽo và nghiệt ngã nhất! Nhưng đó cũng là nơi tôi dành trọn tình yêu, vì đó là vai trò đòi hỏi trách nhiệm cao cả nhất. Khi tiền đạo mắc lỗi, anh ta chỉ đơn giản sút trượt trước khung thành trống trải. Với tôi, điều đó tệ chẳng kém việc thủ môn mắc sai lầm dẫn đến bàn thua.
Nhưng trong mắt khán giả và mọi người lại không như thế. Bởi khi tiền đạo bỏ lỡ cơ hội hay các vị trí khác chơi tệ, người ta thường coi như chẳng có gì nghiêm trọng cả, vì còn nhiều người khác bọc lót để cứu vãn tình thế.
Nhưng khi thủ môn mắc lỗi, tất cả đều thấy rõ và sau lưng anh ta chẳng còn ai để sửa sai! Đây là vị trí luôn phải một mình hứng chịu tất cả những điều tệ nhất và mọi sự chỉ trích nặng nề từ dư luận. Vì vậy, thủ môn không phải vị trí dành cho mọi người.
Người ta thường nói thủ môn là "sinh vật" khác biệt, thuộc về thế giới riêng biệt. Tôi hoàn toàn đồng ý. Thậm chí tôi còn muốn nói rằng thủ môn phải có "thế giới" riêng của mình. Nếu không, bạn sẽ không thể chơi ở vị trí đó.
Có lẽ, phẩm chất quan trọng nhất của thủ môn là tâm thế vững vàng, khả năng đối mặt với những áp lực khủng khiếp và những lời chỉ trích cay nghiệt cũng như những sai lầm không thể tránh khỏi.
Tin tôi đi, những sai lầm đau đớn đó, qua thời gian, sẽ tôi luyện và nhào nặn nên con người thực sự của bạn, giúp bạn tốt hơn, vươn tới những đỉnh cao mới. Bạn càng mắc nhiều sai lầm và học hỏi từ chính những sai lầm ấy, bạn sẽ càng có cơ hội để thành công, phát triển, trưởng thành cũng như giỏi hơn. Nhưng hầu hết mọi người đều sợ đối mặt với lỗi lầm. Từ nhỏ, chúng ta luôn được dạy rằng tuyệt đối không được phép mắc bất kỳ lỗi nào. Ví dụ như khi còn đi học, thậm chí là mẫu giáo, thử hỏi giáo viên sẽ làm gì khi bạn viết sai chính tả?
Họ sẽ dùng bút đỏ gạch ngay vào chỗ sai đó, mà chẳng hề đoái hoài hay khen những gì bạn làm tốt. Điều đó có nghĩa là từ khi còn nhỏ, bạn đã bị tiêm nhiễm rằng việc mắc lỗi là điều gì đó rất tệ. Nhưng những sai lầm mới là điều tuyệt vời nhất.
Mỗi sai lầm tôi nhớ được đều dạy tôi bài học đắt giá để không bao giờ có lần thứ hai. Vì nếu cứ lặp đi lặp lại một lỗi, thì tôi đúng là kẻ ngốc rồi. Tôi tin mọi vận động viên vĩ đại đều xây dựng sự nghiệp lẫy lừng của mình dựa trên những thất bại. Mọi người lúc nào cũng chỉ biết hỏi rằng thành công lớn nhất của anh là gì, anh cảm thấy thế nào khi nhớ về giải thưởng này, danh hiệu nọ. Nhưng tại sao chúng ta không cùng nhau nói về những thất bại lớn nhất? Ví dụ như những cú ngã, vì chúng mới là điều đáng giá nhất và giúp tôi tiến xa nhất, chứ không phải những lời tung hô đưa bạn lên tận mây xanh.
Tôi chỉ nhớ về những thất bại, về khi chẳng ai thèm đoái hoài mình. Giờ đây, thật tuyệt khi có 5, 6, 7 lời đề nghị trên bàn đàm phán, nhưng tôi luôn nhớ mình đến từ đâu. Tôi mãi là cậu bé tới từ Fil'akovo, từng chật vật sống trong những căn hộ dưới tầng hầm ở Prague, nơi chỉ có đúng một ô cửa sổ với những thanh sắt chắn ngang.
Lúc đó, tôi hoàn toàn mù mịt, chẳng hình dung nổi tương lai sẽ đi về đâu, chỉ có duy nhất ngọn hải đăng soi sáng tâm hồn là những giấc mơ cháy bỏng và từng có lúc tôi suýt buông xuôi tất cả. Khi nhìn lại, tôi mới nhận ra mình từng có bao nhiêu lần gục ngã, bao nhiêu lần định bỏ cuộc.
![]() |
| Lê Giang hiện là đội phó CLB Công an TP.HCM. Ảnh: FBNV. |
Đến Việt Nam
Khi còn bé, anh có từng bị phân biệt đối xử hay bị bắt nạt khi là người gốc Việt lớn lên tại Slovakia?
- Hồi nhỏ, tôi không hiểu nổi vì sao lũ trẻ lại cười nhạo mình. Tôi tự hỏi mình có gì khác biệt và có làm gì sai trái đâu cơ chứ. Điều đó khiến tôi rất khó chịu, vì tôi gốc Việt và luôn tự hào về cha mình.
Tôi từng nếm trải đủ mọi sự phân biệt chủng tộc và bắt nạt. Cách đây 30 năm tại Fil'akovo nhỏ bé, chỉ có gia đình tôi là có dòng máu Việt. Nếu lũ trẻ không được cha mẹ dạy dỗ tử tế, thì khi thấy bất kỳ điều gì khác lạ, chúng sẽ lập tức chế giễu với không chút do dự.
Chúng không hẳn có lỗi. Tôi cũng không muốn đổ hết lỗi cho phụ huynh. Nhưng chúng ta, những người lớn, là người định hình và nuôi dạy con trẻ. Vì thế, việc giáo dục trẻ em rất quan trọng.
Điều gì khiến anh thực hiện khóa tu tám ngày trong bóng tối (dark retreat) và điều gì thôi thúc anh đến Việt Nam?
- Tôi từng trò chuyện rất sâu sắc với HLV thủ môn đội Pohronie (CLB Lê Giang khoác áo năm 2022 - PV). Ông ấy nhìn thẳng tôi và hỏi: "Cậu chờ đợi gì nữa? Việt Nam ấy! Sao lại từ chối nơi cậu có thể trở thành người hùng dân tộc? Dân số Slovakia ít hơn Việt Nam rất nhiều. Hãy nghĩ xem bạn có thể tạo ra tầm ảnh hưởng lớn thế nào tại đó".
Về khóa tu, tôi đã soi sáng chính mình trong màn đêm tăm tối. Không có bất kỳ sự xao nhãng hay tác động từ bên ngoài nào, không có những thông báo trên điện thoại và cũng chẳng có ánh sáng. Bạn thậm chí còn không nhìn thấy đầu mũi mình. Bạn chỉ còn lại chính mình. Tôi tự cho phép bản thân được rời xa thế giới này trong 8 ngày, để trở thành người không quan trọng. Tôi gạt bỏ cái tôi sang bên để thanh lọc tâm hồn mình.
Trong căn nhà nhỏ của mình ở Slovakia, tôi lắp chiếc xà đơn và mỗi ngày tôi đều đặn hít xà 100 cái. Tôi thấy mình giống như võ sĩ samurai đang đối mặt với bản thân. Trong bóng tối, tôi viết kín 12 trang của cuốn sổ nhỏ.
Khi rời khỏi bóng tối, rời châu Âu, tôi thấy tâm trí mình hoàn toàn bình thản. Đến Việt Nam một mình là quyết định khó khăn nhất đời tôi. Nhưng tôi ra đi vì hiểu nếu không làm, chắc chắn tôi sẽ phải hối tiếc cả đời.
Hãy nói về những ngày đầu tiên của anh ở Việt Nam nào?
- Ba tháng đầu ở Việt Nam là khoảng thời gian khó khăn nhất đời tôi. Ngày nào, tôi cũng tự hỏi tại sao mọi chuyện lại xảy ra như vậy. Nhưng tôi đổi cách đặt câu hỏi, rằng mọi việc diễn ra để hỗ trợ tôi, chứ không phải để chống lại. Nếu tôi không đủ bản lĩnh hay sự chuẩn bị, đời đã không mang đến những thử thách đó.
Nhận thức sâu sắc đó đã níu chân tôi lại Việt Nam và giúp tôi không từ bỏ, không vội vàng thu dọn hành lý để về châu Âu. Mỗi khi ra sân, mục đích của tôi chỉ là tận hưởng niềm vui. Hàng nghìn người không ngại bỏ tiền chỉ để được tận mắt xem tôi thi đấu. Tôi phải mang lại niềm vui cho họ.
Tôi còn từng nghĩ rằng biết đâu đây là trận đấu cuối cùng của mình, nên cứ tận hưởng đi!
![]() |
| Lê Giang (áo vàng) đang thành công ở Việt Nam. Ảnh: Đinh Hà. |
Cảm nhận của anh về Việt Nam?
- Việt Nam là đất nước đẹp và đáng sống. Người dân tại đây rất hạnh phúc và cuồng nhiệt với bóng đá. Mục tiêu chính của tôi khi đến đây là góp phần cải thiện và nâng tầm bóng đá Việt Nam. Điều quan trọng nhất với tôi là lan tỏa tư duy bóng đá hiện đại.
Định hướng của anh sau khi giải nghệ?
- Tôi muốn góp phần làm cho thế giới tốt đẹp hơn và muốn trở thành diễn giả truyền cảm hứng, chia sẻ mọi bài học thực tế từ chính đời mình để giúp vận động viên trẻ. Tôi cũng sẽ cân nhắc thử sức làm người đại diện cầu thủ. Nếu được làm, tôi sẽ đặt sự minh bạch và lợi ích của thân chủ lên hàng đầu.
Nhưng tâm nguyện lớn nhất tôi ấp ủ là xây dựng trung tâm giáo dục hoặc học viện thể thao toàn diện. Nơi đó không chỉ đào tạo bóng đá, mà còn rèn luyện tư duy, kỹ năng sống, quản lý tài chính, sức khỏe tinh thần để chuẩn bị hành trang vững chắc vào đời cho các em nhỏ.
Với tôi, bóng đá là phép ẩn dụ tuyệt vời của cuộc sống. Nó dạy ta tính kỷ luật, tinh thần đồng đội và quan trọng nhất là cách đứng dậy sau mỗi vấp ngã.
Muốn thay đổi thế giới
Anh từng nói "sẽ thay đổi thế giới". Vì sao anh muốn làm điều đó?
- Tôi từng nói vậy vài năm trước. Tôi không hẳn muốn khẳng định mình có thể thay đổi được cả thế giới rộng lớn này, nhưng sau bao nhiêu năm tháng trôi qua, cùng những trải nghiệm quý giá trong đời, tôi dần nhận ra nếu thực sự muốn thấy sự thay đổi tích cực, ta không thể cứ mãi cố thay đổi người khác, mà phải bắt đầu từ chính người mà bản thân thường thấy trong gương mỗi sáng thức dậy và mỗi tối trước khi ngủ.
Người đó, không ai khác, chính là bản thân mình. Vì thế, cách duy nhất để tôi thúc đẩy hay truyền cảm hứng cho bất kỳ ai thay đổi là thông qua cách tôi sống mỗi ngày. Điều này đồng nghĩa với việc mọi thay đổi đều phải bắt nguồn từ bản thân mình và ta cần sống cuộc đời chân thực, trọn vẹn nhất có thể.
Anh đang tạo ra những thay đổi tích cực thông qua quỹ từ thiện do bản thân sáng lập. Làm thế nào để cầu thủ có thể trở thành người sáng lập của quỹ từ thiện?
- Mọi chuyện diễn ra theo cách rất tự nhiên và đơn giản. Thuở bé, tôi từng nuôi những ước mơ đẹp giống bao đứa trẻ khác. Tôi tin đứa trẻ nào cũng có ước mơ và khi còn nhỏ, chúng ta chẳng bao giờ đặt bất kỳ giới hạn nào cho bản thân.
Tôi không biết ước mơ của bạn là gì, còn tôi khi lên 5 đã khao khát trở thành cầu thủ chuyên nghiệp. Bây giờ, tôi mới thực sự nhận ra mình may mắn thế nào khi được làm công việc từng khao khát bấy lâu. Tôi đang được sống trọn vẹn giấc mơ thuở ấu thơ của mình.
Ước mơ của tôi chính là cuộc sống hiện tại và tôi muốn truyền tải điều đó cho các em nhỏ. Tôi đến từ Fil'akovo, thị trấn chỉ có 10.000 người sinh sống (thuộc vùng Banska Bystrica ở miền Nam trung tâm Slovakia - PV). Nhưng tôi tự hào về điều đó.
![]() |
| Anh em nhà Lê Giang ngày bé. Ảnh: Lê Giang Patrik. |
Khi còn là những đứa trẻ, chúng ta thường bắt chước hình mẫu của mình trong mọi việc. Ví dụ, tôi từng thần tượng David Beckham. Năm 12, tôi hâm mộ Cristiano Ronaldo, người đến nay vẫn là nguồn cảm hứng lớn nhất của tôi, trên cả tư cách cầu thủ lẫn con người.
Tôi đã dõi theo những vận động viên mang tính biểu tượng, ngoài Beckham và Ronaldo ra, còn có LeBron James và Michael Jordan, những người có sức ảnh hưởng vượt xa khỏi phạm vị thể thao. Hay những tên tuổi lớn như Roger Federer, Rafael Nadal cùng nhiều cá nhân kiệt xuất khác trong nhiều lĩnh vực.
Tôi luôn quan sát và học hỏi từ họ, bởi họ luôn mang tâm nguyện giúp đỡ thế giới này. Tôi cũng cảm thấy mình cần đóng góp cho cộng đồng, như cách đền đáp những may mắn bản thân từng nhận được. Tôi mong mỏi mình sẽ sớm có thể trở lại trường tiểu học Fil'alkovo, nơi đã nuôi tôi khôn lớn.
Mục tiêu của anh khi làm từ thiện là gì?
- Khi đã trở thành cầu thủ chuyên nghiệp và trở lại để tổ chức giải, lúc xem những đứa trẻ thi đấu, tôi thực sự muốn dùng câu chuyện của bản thân mình để các em thấy cách đây 15 năm, tôi cũng giống các em bây giờ.
Chúng tôi không muốn mọi thứ chỉ dừng lại ở một giải bóng đá đơn thuần, mà còn muốn để lại điều gì đó sâu sắc và ý nghĩa hơn thế. Vì vậy, chúng tôi tổ chức buổi trò chuyện mang tính giáo dục và truyền cảm hứng với chủ đề 'Từng bước hướng tới mục tiêu'.
Thông qua ví dụ thực tế là chính bản thân, tôi thực sự muốn các em hiểu tôi cũng chỉ là người bình thường như các em, xuất thân từ Fil'akovo. Tôi muốn nhắn nhủ với các em rằng mọi đứa trẻ lớn lên ở đây, đều có thể vươn mình ra thế giới rộng lớn ngoài kia. Tôi muốn các em luôn tin vào vẻ đẹp của những giấc mơ, bất kể ai nói gì đi chăng nữa. Nếu bạn đang ấp ủ ước mơ, hãy kiên trì theo đuổi nó đến cùng dù trên hành trình ấy, bạn chắc chắn phải đối mặt với vô vàn khó khăn. Nhưng, nếu ước mơ ấy đủ lớn lao và mãnh liệt, nó sẽ dần trở nên khả thi cũng như hoàn toàn có thể thành hiện thực.
Tôi hạnh phúc và biết ơn vì được trải qua những năm tháng tuổi thơ ở sân chơi, khi mẹ chỉ cần đứng từ cửa sổ, hét lớn để gọi về ăn sữa chua hay bánh mì. Chúng tôi chỉ thực sự về nhà khi trời tối mịt, đến mức không còn nhìn thấy nhau nữa sau khi đã chơi đủ mọi trò.
Đó là những kỷ niệm đẹp nhất thời ấu thơ của tôi và sự nghiệp bóng đá của tôi bắt đầu từ đó. Nhưng thật đáng buồn là ngày nay chúng ta không còn thấy hình ảnh đó nữa. Các sân chơi giờ rất vắng vẻ, nếu không muốn nói là trống không. Tôi cũng thấu hiểu sâu sắc tầm quan trọng của giáo dục và việc học tập không ngừng nghỉ.
Năm 2021, anh được Hiệp hội Cầu thủ Chuyên nghiệp Thế giới (FIFpro) trao giải "Cầu thủ có tầm ảnh hưởng" (dành cho những cầu thủ tích cực tham gia các hoạt động xã hội - PV). Hãy chia sẻ thêm về giải thưởng đó.
- Tôi khóc khi họ gọi điện để thông báo tôi là người nhận giải, đặc biệt khi người năm trước nhận giải là Marcus Rashford. Hồi bé, mỗi khi có ai nói với tôi điều gì là không thể, tôi đều không tin. Khi đó, tôi tự nhủ rằng: "Được thôi, cứ chống mắt lên mà xem. Tôi sẽ chứng minh cho các người thấy". Đến giờ, tôi vẫn giữ vững tinh thần quyết liệt ấy.
Tôi luôn nhận thức rõ rằng với tư cách vận động viên, tôi luôn là tâm điểm của sự chú ý. Vì luôn được mọi người quan tâm, tôi luôn xem mọi hành động của mình như trách nhiệm cao cả của một cầu thủ chuyên nghiệp. Đó không đơn giản chỉ là địa vị xã hội, mà song hành với nó còn là trách nhiệm ngày một lớn hơn với thế hệ trẻ và toàn xã hội.
Khi bạn có tiếng nói, bạn hoàn toàn có thể tạo ra những tác động rất tích cực đến những người xung quanh. Vào khoảnh khắc đó, tôi nhận ra bản thân khao khát tạo ra sức ảnh hưởng tích cực mạnh mẽ nhất. Và tôi thực sự muốn nổi tiếng cũng như vươn tới những đỉnh cao danh vọng. Vì những mục tiêu lớn của đời mình, tôi luôn nỗ lực không ngừng để trở thành người giỏi nhất.
Cầu thủ chuyên nghiệp có thời gian tập trung phát triển bản thân không? Ví dụ như đọc sách hay những việc tương tự?
- Khi ai đó nói không đủ thời gian để làm gì đó, thì chỉ là cái cớ thôi. Tất cả nằm ở sự ưu tiên của mỗi người. Đừng bao giờ nói bạn không có thời gian, bởi bạn luôn đủ thời gian cho những điều quan trọng. Khi bạn ép bản thân bước ra khỏi vùng an toàn, đó là lúc bạn bắt đầu trưởng thành. Tôi luôn coi kỷ luật tự giác là phẩm chất mạnh nhất tôi rèn luyện được từ nhỏ.
Cuốn "Nhà giả kim" của Paulo Coelho đứng đầu danh sách sách yêu thích của tôi. Tôi cũng dành sự ngưỡng mộ rất lớn cho các tác giả khác như Robin Sharma hay Brian Tracy. Đọc sách là hình thức giáo dục miễn phí cho mọi người.
Anh có thông điệp nào muốn gửi đến mọi người?
- Dù bạn đã 60 tuổi thì cũng đừng bao giờ quên ước mơ của mình. Hãy tiếp tục nuôi dưỡng giấc mơ, nhưng thay vì gọi là ước mơ, hãy coi nó như những mục tiêu cụ thể mình phải đạt được. Cứ kiên trì theo đuổi con đường mình chọn và đừng để bất kỳ ai áp đặt lên mình những giới hạn.
Cảm ơn anh vì cuộc trò chuyện.
Mục Thể thao giới cuốn sách nổi tiếng viết về bóng đá châu Phi mang tên "Bàn chân của tắc kè hoa" xuất bản vào năm 2010 của tác giả Ian Hawkey. Chân dung của tân HLV trưởng tuyển Việt Nam, Philippe Troussier, cũng sẽ hiện lên phần nào trong cuốn sách này.





