xuân

FA Cup phơi bày giới hạn của Dalot

Trận thua Brighton ở FA Cup không chỉ chấm dứt thêm một hy vọng danh hiệu của Manchester United, mà còn phơi bày rõ giới hạn của Diogo Dalot, một cầu thủ đã được kiên nhẫn quá lâu.

Dalot không hay nhưng cũng chẳng phải quá tệ.

Manchester United rời FA Cup theo cách quen thuộc: kiểm soát bóng nhiều, sút không ít, nhưng rỗng tuếch về ý tưởng và độ sát thương. Trên sân Old Trafford, thất bại 1-2 trước Brighton & Hove Albion không phải cú sốc về tỷ số, mà là sự xác nhận cho một mùa giải lạc lối.

Trong bức tranh u ám ấy, Diogo Dalot trở thành điểm tụ hội của mọi cơn giận dữ, không phải vì một sai lầm chí mạng, mà bởi cảm giác “đủ rồi” đã tích tụ từ rất lâu.

Dalot - nhiều chuyển động, ít giá trị

Brighton của Fabian Hürzeler chơi đúng bản sắc: chặt chẽ, tỉnh táo và hiệu quả. Bàn mở tỷ số của Brajan Gruda, rồi cú kết liễu lạnh lùng của Danny Welbeck, như những nhát dao chính xác vào một tập thể thiếu cấu trúc.

Manchester United, dù tung ra tới 18 cú sút, vẫn bất lực trước khung thành Jason Steele. Sự bất lực ấy không đến từ nỗ lực, mà từ chất lượng trong những khoảnh khắc quyết định.

Trong một trận đấu mà "Quỷ đỏ" cầm bóng nhiều, Dalot lại là người chạm bóng nhiều nhất bên phía đội chủ nhà, trừ một cầu thủ Brighton. Con số nghe có vẻ tích cực, nhưng bóng đá không được chấm điểm bằng số lần chạm bóng.

Vấn đề nằm ở chỗ: Dalot làm gì với những lần chạm ấy?

Dalot anh 1

Dalot chỉ là cầu thủ bình thường ở Manchester United.

Hai tình huống trong hiệp một cho thấy rõ câu chuyện. Dalot xuất hiện ở vị trí cao nhất bên cánh phải, có không gian, có thời gian, có cả phương án phối hợp.

Nhưng lần lượt, các pha xử lý kết thúc bằng một quyết định chậm, một quả tạt vô hồn, hoặc một cú dứt điểm thiếu cảm giác. Đó không còn là chuyện phong độ nhất thời. Đó là giới hạn.

Dalot có thể lực tốt, tốc độ khá, chịu khó di chuyển. Nhưng ở cấp độ Manchester United cần, những yếu tố ấy chỉ là điều kiện cần, không phải đủ.

Một hậu vệ cánh hiện đại phải biết tạo đột biến, phải đọc tình huống trong 1/3 cuối sân, và quan trọng hơn cả, phải đưa ra quyết định đúng dưới áp lực. Dalot thường làm được hai phần đầu, rồi trượt dài ở phần cuối cùng.

Chính vì thế, cảm giác “được thổi phồng hơn thực tế”, trông có vẻ ổn nhưng thực chất không mang lại giá trị, bám theo cầu thủ người Bồ Đào Nha suốt nhiều mùa giải. Anh không chơi tệ theo cách thảm họa, nhưng cũng hiếm khi chơi hay theo nghĩa quyết định trận đấu. Với một CLB đang khát bản sắc và tiêu chuẩn mới, sự lưng chừng ấy nguy hiểm hơn cả sai lầm.

Khi sự kiên nhẫn trở thành cái cớ

Dalot trải qua nhiều đời HLV: từ Jose Mourinho, Ole Gunnar Solskjaer, Erik ten Hag cho đến Ruben Amorim. Sự tồn tại bền bỉ ấy từng được xem là minh chứng cho tính chuyên nghiệp.

Nhưng đến một lúc, nó cũng đặt ra câu hỏi ngược lại: vì sao Manchester United cứ phải thích nghi với Dalot, thay vì tìm một phương án tốt hơn?

Dalot anh 2

Tới lúc Manchester United phải ra quyết định với Dalot.

Trận thua Brighton, trong bối cảnh Amorim vừa rời ghế, giống như khoảnh khắc bức màn bị kéo hẳn sang một bên. Người hâm mộ không còn đủ kiên nhẫn để nghe những lời biện hộ quen thuộc: “cậu ấy đa năng”, “cậu ấy ổn định”, “cậu ấy luôn sẵn sàng”. Ổn định ở mức trung bình không còn là tiêu chuẩn chấp nhận được tại Old Trafford.

Cơn giận dữ từ khán đài và mạng xã hội có thể mang màu sắc cảm tính, thậm chí cay nghiệt. Nhưng đằng sau những lời lẽ ấy là một yêu cầu rất rõ ràng: Manchester United cần dứt khoát với những cầu thủ không còn khả năng nâng trần đội bóng.

Dalot không phải tội đồ duy nhất, nhưng anh là ví dụ điển hình cho sự trì trệ kéo dài.

FA Cup khép lại, mùa giải của Manchester United cũng trôi dần về đoạn cuối với số trận ít ỏi hơn bất kỳ thời điểm nào trong hơn một thế kỷ. Đó là thực tế phũ phàng. Và nếu muốn thoát khỏi vòng lặp thất vọng, ban lãnh đạo không thể tiếp tục chọn con đường an toàn.

Với Diogo Dalot, mọi dấu hiệu đều cho thấy thời gian đã hết.