xuân

Đừng bất công với Mourinho trong vụ Vinicius

Jose Mourinho chưa bao giờ là một cái tên xa lạ với những tranh cãi, nhưng lần tái ngộ giữa Benfica và Real Madrid tại vòng play-off, "Người đặc biệt" vào một thế kẹt đặc biệt.

Mourinho bị cuốn vào câu chuyện ngoài chuyên môn.

Khi cậu học trò Gianluca Prestianni bị cáo buộc xúc phạm Vinicius Junior, Mourinho đứng lên bảo vệ và lập tức trở thành tâm điểm của sự chỉ trích. Tuy nhiên, nếu gạt bỏ những định kiến và nhìn nhận vấn đề một cách thấu đáo, dư luận dường như đang quá bất công với chiến lược gia người Bồ Đào Nha.

"Người đặc biệt" đang bị truyền thông "mượn gió bẻ măng" để tấn công, trong khi bản chất con người và hành động của ông hoàn toàn không đáng bị lên án như một kẻ dung túng cho cái xấu.

Thế kẹt của người thầy bảo vệ học trò

Trong suốt hơn hai thập kỷ cầm quân, Mourinho trải qua vô số cuộc đối đầu đầy duyên nợ với các đội bóng cũ. Từ những lần dẫn dắt Chelsea đối đầu Barcelona, Inter Milan hay Man Utd đại chiến Chelsea, cho đến khi cầm quân Tottenham chạm trán "Quỷ đỏ", báo chí luôn tốn nhiều giấy mực nhưng chưa bao giờ đẩy ông vào tình thế tiến thoái lưỡng nan như hiện tại.

Mọi chuyện bắt đầu từ trận lượt đi vòng play-off Champions League, khi Vinicius ghi bàn và có màn ăn mừng nhảy múa trước cột cờ góc, dẫn đến phản ứng gay gắt từ khán giả Benfica và đặc biệt là cáo buộc tiền đạo Gianluca Prestianni đã gọi đối thủ là "khỉ". Giữa tâm bão, Mourinho đã chọn cách đứng về phía học trò.

Đây là phản xạ tự nhiên và cần thiết của bất kỳ người thầy nào. Ông cố gắng phân tích nguyên nhân sâu xa dẫn đến sự mất kiểm soát của Prestianni.

Trong mắt Mourinho, hành động khiêu khích của Vinicius là ngòi nổ. Việc ông nhắc nhở Vinicius về cách ăn mừng sao cho tôn trọng đối thủ, hay việc ông khẳng định Benfica với huyền thoại da màu Eusebio, không bao giờ là một CLB phân biệt chủng tộc, là những lập luận mang tính lý trí và bảo vệ danh dự tập thể.

Ông muốn Vinicius hiểu rằng tài năng lớn cần đi kèm với sự khiêm tốn để tránh những rắc rối không đáng có. Mourinho cũng có tình cảm với CĐV Real Madrid nên đủ thông minh để không gây thù chuốc oán với Vinicius.

Cách trao đổi của ông với Vinicius trên sân mang tính chất của một bậc tiền bối góp ý cho hậu bối hơn là sự thách thức hay "cà khịa". Cứ nhìn cách Vinicius hợp tác khi nghe Mourinho nói thì cũng hiểu điều đó.

Nhưng dư luận, đặc biệt là những người anti Mourinho quy chụp rằng vị HLV này đang "đổ lỗi cho nạn nhân".

Mourinho anh 1

Mourinho là người luôn bảo vệ các học trò, bất kỳ ở CLB nào.

"Người đặc biệt" đang chịu sự phân biệt bất công

Để phán xét Mourinho có dung túng cho phân biệt chủng tộc hay không, hãy nhìn vào cả sự nghiệp của ông thay vì chỉ một khoảnh khắc nóng giận bên đường biên. Mourinho nổi tiếng là người thầy sống chết vì học trò, và trong danh sách những "con cưng" sẵn sàng đổ máu vì ông, những cầu thủ da màu luôn chiếm vị trí trang trọng nhất.

Tại Chelsea, Michael Essien từng coi ông như người cha thứ hai. Tại Inter Milan, Sulley Muntari tự làm "vệ sĩ riêng" cho Mourinho ở Nou Camp năm 2010. Trong suốt quãng thời gian dẫn dắt 3 câu lạc bộ lớn tại Anh, chưa bao giờ có một lời đồn đại hay bằng chứng nào cho thấy Mourinho có tư tưởng phân biệt màu da.

Minh chứng hùng hồn nhất cho sự trong sạch của Mourinho đến từ chính Rio Ferdinand, một trong những tiếng nói mạnh mẽ nhất trong phong trào chống phân biệt chủng tộc. Giữa lúc cả thế giới quay lưng với Mourinho, Ferdinand dũng cảm lên tiếng trên kênh YouTube cá nhân: "Jose Mourinho đã làm quá đủ cho các cầu thủ da đen trên toàn thế giới, những người coi ông ấy như một người cha, để khẳng định rằng trong cơ thể người đàn ông đó không có lấy một khúc xương phân biệt chủng tộc nào".

Ferdinand thừa nhận Mourinho có thể đã tiếp cận vấn đề sai cách trong lúc nóng giận, nhưng khẳng định bản chất con người ông không hề xấu xa như cách báo chí đang thêu dệt.

Rõ ràng, truyền thông và lực lượng anti-fan đông đảo đang lợi dụng vụ việc nhạy cảm này để "dìm" Mourinho. Họ cố tình lờ đi những đóng góp của ông, lờ đi bối cảnh căng thẳng của trận đấu để gán cho ông cái mác của kẻ phản diện.

Prestianni bị trừng phạt vì hành vi sai trái là chuyện của Prestianni. Nhưng việc kéo cả Mourinho vào vũng bùn này là một sự bất công, một sự phân biệt có chủ đích.

Cuốn sách “Leading: Learning from Life and My Years at Manchester United” được Sir Alex Ferguson viết chung với Michael Moritz xuất bản năm 2015 đem tới kinh nghiệm sống quý báu cho bất kỳ ai.