|
|
|
Carrick đã có 2 chiến thắng đầu tay không thể ngọt ngào hơn. |
Trong chiến thắng 3-2 kịch tính ngay tại "thánh địa" Emirates, Carrick mang đến một MU thực dụng, lỳ lợm và tàn nhẫn đến đáng sợ. Tuy nhiên, sau ánh hào quang của những chiến thắng trước các đối thủ chơi tấn công cống hiến, một câu hỏi lớn hơn đang chờ đợi vị HLV tạm quyền này: Liệu thứ bóng đá "rình rập" này có còn phát huy tác dụng khi đối thủ không còn là những kẻ ngây thơ dâng cao đội hình?
Giải mã chiến thắng: Nhờ may và khôn
Lý do cốt lõi khiến MU có thể rời Emirates với 3 điểm trọn vẹn không nằm ở việc họ kiểm soát trận đấu, mà nằm ở cách họ kiểm soát không gian và trừng phạt sai lầm của đối thủ. Michael Carrick rất khôn ngoan khi từ bỏ sơ đồ 3 trung vệ phức tạp để quay về hệ thống 4-2-3-1 (hoặc biến thể 4-4-2 khi phòng ngự) quen thuộc và an toàn hơn.
Trước một Arsenal luôn khao khát dâng cao và kiểm soát bóng, Carrick chủ động nhường hoàn toàn thế trận, chấp nhận chịu đựng sức ép để giăng ra một cái bẫy hoàn hảo ở khu vực trung tuyến.
Điểm nhấn chiến thuật lớn nhất chính là cách Carrick sử dụng nhân sự cho mặt trận phòng ngự. Ông bố trí một cầu thủ có tốc độ và nền tảng thể lực sung mãn là Patrick Dorgu sắm vai một "tiền vệ phòng ngự biên". Nhiệm vụ của Dorgu là hỗ trợ hậu vệ cánh khóa chặt Bukayo Saka và Martin Odegaard, triệt tiêu tam giác tấn công nguy hiểm nhất của Pháo thủ.
Khi Arsenal mải mê dâng cao để tìm bàn thắng, họ để lộ ra những khoảng mênh mông phía sau lưng hàng thủ. Đó chính là lúc "chiếc bẫy" của Carrick sập xuống.
Manchester United không cần cầm nhiều bóng, họ chỉ cần những đường chuyền chuyển trạng thái cực nhanh để đưa bóng vào khoảng trống sau lưng các trung vệ Arsenal. Hai bàn thắng của Dorgu và Mattheus Cunha đều đến từ những kịch bản như vậy: đoạt bóng, chuyển đổi trạng thái thần tốc và dứt điểm lạnh lùng.
Tóm lại, Manchester United thắng vì họ chấp nhận đá "cửa dưới", kiên nhẫn chờ đợi và tàn nhẫn khi thời cơ đến. Cả trận, "Quỷ đỏ" chỉ kiểm soát bóng 43%. MU cũng chỉ có 3 cú dứt điểm trúng đích với xGOT là 0,44 trong khi xGOT của Arsenal là 1,9. Điều đó cho thấy chìa khóa quan trọng giúp Manchester United chiến thắng là may mắn.
| |
| Arsenal mải mê dâng cao và hở sườn để Man Utd khai thác. |
Sau đỉnh cao là bài toán: Làm sao để "khoan bê tông"?
Ngay cả trong trận thắng Man City 2-0 cũng vậy. Dù Manchester United có chỉ số tấn công vượt trội: dứt điểm 12 lần với xG là 2,27 (so với 7 lần dứt điểm với xG là 0,45 của Man City), dứt điểm trúng cầu môn 7 lần với xGOT là 1,75 (so với 1 lần với xGOT là 0,31 của Man City) thì “Quỷ đỏ” chỉ cầm bóng 32% suốt trận.
Đánh bại Man City và Arsenal là dấu son chói lọi cho tuần trăng mật của Michael Carrick, nhưng nghịch lý của bóng đá nằm ở chỗ: Đôi khi đá với đội mạnh lại dễ hơn đá với đội yếu.
Man City và Arsenal là những đội bóng có triết lý tấn công áp đặt, họ luôn dâng cao đội hình và chính điều đó tạo ra "đất diễn" cho lối đá phòng ngự phản công sở trường của Carrick.
Khoảng trống mênh mông phía sau lưng hàng thủ đối phương dâng cao là thiên đường cho những máy chạy như Cunha hay Dorgu. Nhưng câu chuyện sẽ hoàn toàn khác ở những vòng đấu tiếp theo, khi MU phải chạm trán những đối thủ chiếu dưới như Fulham hay Everton.
Khi đối đầu với những đội bóng này, MU sẽ không còn được hưởng đặc quyền chơi phòng ngự phản công. Ngược lại, chính các đối thủ sẽ "sao chép" chiến thuật của Carrick: lùi sâu đội hình, dựng xe bus nhiều tầng và nhường quyền kiểm soát bóng cho "Quỷ đỏ".
Đây chính là bài toán hóc búa nhất mà Carrick phải giải quyết nếu muốn được ký hợp đồng chính thức. Lịch sử dưới thời Ole Gunnar Solskjaer đã chứng minh Man Utd rất giỏi thắng "Big Six" nhưng lại thường xuyên mất điểm trước các đội bóng nhỏ vì bế tắc trong việc khoan phá hàng thủ dày đặc lùi sâu.
Khi đối phương không dâng cao, không có khoảng trống sau lưng để đua tốc độ, MU buộc phải chơi bóng áp đặt (positional play). Điều này đòi hỏi sự sáng tạo, khả năng di chuyển không bóng linh hoạt trong phạm vi hẹp và những miếng đánh bài bản để kéo giãn hàng phòng ngự đối phương, những yếu tố mà MU hiện tại chưa thực sự nhuần nhuyễn.
Carrick chứng minh ông giỏi trong việc phá lối chơi của đối thủ, nhưng liệu ông có giỏi trong việc xây dựng lối chơi áp đặt hay không vẫn là một dấu hỏi lớn.
Xem Ngoại Hạng Anh trực tiếp & trọn vẹn trên FPT Play, đăng ký ngay tại: https://fptplay.go.link/dQzQD
Cuốn tự truyện “Carlo Ancelotti: Quiet Leadership” xuất bản năm 2016 của Carlo Ancelotti kể về bí quyết làm nên sự nghiệp đứng vững trên đỉnh cao suốt hơn 20 năm của nhà cầm quân người Italy.