xuân

Café ngày mới: Từ những giấc mơ…

GD&TĐ - Ngay từ lọt lòng, những bé sơ sinh đã biết òa khóc nức nở rồi lại cười khanh khách trong lúc ngủ.

Bà ngoại vẫn bảo với tôi rằng đấy là bà mụ dạy cho em nhanh lớn. Còn mẹ thì bảo em bé có những cảm xúc bất chợt ùa đến ngay… trong những giấc mơ.

Quả vậy, khi tôi nhắm mắt lại và chìm vào giấc ngủ sâu thật sâu là giấc mơ xuất hiện. Tất nhiên, tôi chỉ biết và nhớ về điều kỳ diệu này khi đã trở thành một thiếu niên tinh nghịch. Mỗi đêm giấc mơ lúc thì giúp tôi mỉm cười thư giãn, khi thì dọa cho tôi “mất vía”, mồ hôi toát ra đầm đìa nếu vào những buổi trưa hè tôi rất khó chịu.

Vậy mà, đến tối, tôi lại mong mình được chìm vào giấc ngủ thật nhanh để được gặp gỡ và chuyện trò với những giấc mơ. Vì sao ư? Đơn giản thôi, có lẽ không ai hiểu tôi bằng người bạn này. Mỗi lần giấc mơ xuất hiện luôn biến hóa sao cho phù hợp với tôi nhất: Mang trong mình sự dịu dàng, tình yêu thương mỗi khi tôi vấp ngã, tôi buồn bực hay cùng tôi chung vui với nhau những lúc tôi cảm thấy thật vui vẻ.

Tại thế giới của mình, giấc mơ có quyền năng vô biên, biến hóa khôn lường và trao cho tôi những thứ mà chẳng bao giờ có được ở ngoài đời. Có khi, tôi cùng giấc mơ cùng nhau dạo chơi trên một cánh đồng đầy hoa, nơi tôi có thể tự do bay nhảy, khám phá thế giới xung quanh và chính tâm hồn mình.

Lúc thì, người bạn ấy lại đưa tôi vào một tình huống rượt đuổi. Tôi cố chạy thoát khỏi nỗi sợ, nỗi tuyệt vọng của bản thân đang chực chờ bắt tôi lại và kéo tôi vào hố đen sâu thẳm. Tôi chạy, chạy mãi, băng qua nhiều chướng ngại vật mà không hề cảm thấy mệt mỏi.

Ngược lại, cùng với giấc mơ, tôi lại thấy thêm tự tin vào từng bước chân của mình, tiếp tục tiến về phía trước, bỏ lại những trở ngại, lời lẽ phán xét, chê bai đằng sau lưng. Tôi còn nhớ có lần, người bạn này đưa tôi vào một nơi chẳng có gì cả, chỉ có một màu tối đen và tôi được đối diện với chính bản thân mình. Lúc ấy, tôi có thể nhìn nhận lại chính mình để tiếp tục thay đổi, trở thành phiên bản tốt hơn của bản thân sau mỗi ngày.

Có một sự thật là, theo các nhà khoa học, con người không tài nào mà có thể nhớ hết được những giấc mơ của mình trong một đêm. Giấc mơ mà con người có thể nhớ ra khi thức giấc chỉ là một phần rất rất nhỏ những gì họ đã mơ, đã trải qua khi chìm vào thế giới của mộng mị.

Có khi, chúng ta có thể tỉnh dậy mà chẳng thể nhớ nổi tối qua mình đã mơ thấy gì. Đó chỉ là hoạt động sinh học bình thường của con người. Thế nên, nhiều khi tỉnh giấc mà không nhớ ra được giấc mở đã biến hóa như thế nào vào tối qua, nhưng khi thấy bản thân thật thoải mái, tràn đầy năng lượng, sẵn sàng cho một ngày mới, tôi đoán được ngay rằng người bạn của mình đã dạo chơi và đem lại cho tôi nhiều điều thật tuyệt vời.

Với tôi, giấc mơ chính là một tấm gương phản chiếu tâm hồn của bản thân. Niềm vui của tôi luôn hiển hiện trên người bạn này và chính ở đây lại ẩn chứa nỗi sợ hãi, lo lắng mà tôi chẳng dám đối mặt.

Nhiều khi trong cuộc sống, khi gặp phải những điều thật tồi tệ, những lời nói mang đến sự tổn thương, tôi lại cất giữ trong lòng, tự nhủ: “Mọi thứ rồi sẽ ổn thôi” mà không nói với ai. Cứ như thế, tâm hồn tôi nặng dần những suy nghĩ tiêu cực, mà tôi chẳng hề hay biết, khiến nhiều khi vẫn đi vào vết xe đổ của sự thất bại. Chính lúc ấy, giấc mơ đã xuất hiện, chỉ cho tôi thấy những gì mà tôi đang vướng mắc và động viên, hướng dẫn tôi vượt qua từng thử thách, khó khăn.

Có một khoảng thời gian, giấc mơ đã đem đến cho tôi nhiều điều bất ngờ. Thay vì đưa tôi vào thế giới kì diệu, hư ảo nó đã tái hiện lại chính những tình huống mà tôi đã không thể xử lý tốt trong một ngày để tôi có thể một lần nữa tự sửa sai và rút kinh nghiệm. Sự động viên đặc biệt này chính là bệ phóng to lớn để tôi có thể vươn đến những mục tiêu trong tương lai.

cafe-ngay-moi-tu-nhung-giac-mo1.jpg Minh họa/INT.

Và thật đáng quý hơn khi tôi cảm nhận được giấc mơ thường nhắn nhủ rằng, thế giới trong mơ mới dừng lại ở suy tưởng, nhiều khi là mộng ảo. Thế nên, vẫn có thể tự do mơ mộng bay cao, bay xa theo điều mình muốn, mình thích nhưng đừng quá đắm chìm mà lấy đó làm điểm tựa, động lực để tiếp tục vươn lên, tiến bộ hơn ở mọi phương diện trong đời thực.

Đó cũng là nguồn năng lượng dồi dào dẫn bước tới thành công. Đây cũng là điều tôi thâu nhận được khi đọc những câu thơ trong bài “Giấc mơ của anh hề” được nhà thơ Lưu Quang Vũ viết cách đây hơn nửa thế kỷ và thầm cảm ơn những giấc mơ của riêng mình:

“Giấc mơ đêm cứu vớt cho ngày

Trong hư ảo người sống phần thực nhất

Cái không thể nào tới được

Đã giục con người

Vươn đến những điều đạt tới

Những giấc mơ êm đềm

Những giấc mơ nổi loạn

Như cánh chim vẫy gọi những bàn tay

Đời sống là bờ

Những giấc mơ là biển

Bờ không còn nếu chẳng có khơi xa”.