xuân

Bóng đá Malaysia trước ngã rẽ sinh tử

Cuộc khủng hoảng tại Liên đoàn Bóng đá Malaysia không còn là vấn đề của một vài cá nhân, mà là phép thử trách nhiệm và bản lĩnh của toàn bộ hệ thống.

Bóng đá Malaysia vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi mây mù.

Cuộc khủng hoảng đang bao trùm bóng đá Malaysia bước sang giai đoạn không thể trì hoãn thêm bất kỳ sự thay đổi nào. Việc ban lãnh đạo Liên đoàn Bóng đá Malaysia (FAM) đồng loạt từ chức sau án phạt của FIFA liên quan đến hồ sơ giả của bảy cầu thủ mang hai dòng máu không chỉ là một biến cố quản trị.

Đó là cú đánh trực diện vào niềm tin, vào hình ảnh quốc gia và vào tương lai của cả nền bóng đá. Trong bối cảnh ấy, lời kêu gọi của Abang Zulkarnain Abang Abdul Rahman, cựu Phó tổng thư ký FAM, mang ý nghĩa như một lời cảnh tỉnh.

Ông chỉ ra một thực tế không thể né tránh: cải tổ không thể trông chờ hoàn toàn vào sự hỗ trợ từ bên ngoài. Dù Liên đoàn Bóng đá châu Á (AFC) có thiện chí và kinh nghiệm, quyền lực thực sự vẫn nằm trong tay các liên đoàn thành viên. Chính họ là những người bầu ra lãnh đạo, định hình đường đi cho FAM.

Sự thụ động lúc này đồng nghĩa với đồng lõa. Khi các liên đoàn bang chỉ đứng nhìn, mọi lời hứa cải cách sẽ chỉ dừng ở khẩu hiệu.

Zulkarnain nói thẳng: đây là giai đoạn mà các thành viên không thể tiếp tục làm “khán giả”. Họ phải bước lên, phải chịu trách nhiệm, bởi lá phiếu của họ quyết định tương lai bóng đá Malaysia.

Malaysia anh 1

Dàn cầu thủ nhập tịch Malaysia vẫn còn vướng trang cãi.

Tác động của vụ việc vượt xa khuôn khổ sân cỏ. Theo Zulkarnain, chưa bao giờ bóng đá Malaysia chịu tổn hại nghiêm trọng như lúc này, cả về uy tín lẫn niềm tin xã hội.

Điều đáng lo hơn là sự quay lưng của công chúng. Khi người hâm mộ bắt đầu coi bóng đá là “môn thể thao vô vọng”, đó là dấu hiệu của một cuộc khủng hoảng sâu hơn cả thành tích hay thứ hạng.

Trong bức tranh u ám ấy, việc ban lãnh đạo FAM từ chức tập thể được nhìn nhận như hành động danh dự, nếu mục đích thực sự là bảo vệ tổ chức. Nó không phải liều thuốc chữa bách bệnh, nhưng là bước đi cần thiết để chặn đà suy thoái. Đặt FAM lên trên lợi ích cá nhân là điều tối thiểu mà những người đứng đầu phải làm trong cơn khủng hoảng.

Tuy nhiên, từ chức chỉ mở ra cánh cửa, không tự động mang lại tương lai tốt đẹp. Phiên điều trần kháng cáo tại Tòa án Trọng tài Thể thao (CAS) vào ngày 26/2 vẫn là ẩn số. Dù kết quả ra sao, FAM cũng buộc phải tiến hành bầu chọn ban lãnh đạo mới. Và đây chính là thời khắc then chốt.

Zulkarnain nhấn mạnh yêu cầu minh bạch và dân chủ trong bầu cử. Những cáo buộc lùm xùm ở các kỳ bầu cử trước không thể lặp lại. Mỗi liên đoàn phải được bảo đảm quyền tự do lựa chọn, không bị áp lực hay chi phối. Nếu quy trình bầu cử tiếp tục bị nghi ngờ, mọi nỗ lực cải cách sẽ sụp đổ ngay từ nền móng.

Malaysia anh 2

Câu chuyện của bóng đá Malaysia chưa tới hồi kết.

Từ góc nhìn sâu hơn, cuộc khủng hoảng này phơi bày một câu hỏi cốt lõi: người hâm mộ đánh giá một nhà quản trị bóng đá bằng tiêu chí nào? Khi cầu thủ được đo bằng chuyên môn, huấn luyện viên bằng năng lực chiến thuật, thì nhà quản lý không thể chỉ được chọn vì mức độ nổi tiếng hay khả năng làm truyền thông. Kiến thức, đạo đức và năng lực quản trị phải là chuẩn mực.

Bóng đá Malaysia từng là niềm tự hào của khu vực về công tác quản lý. Việc phải nhờ AFC “giải cứu” hôm nay cho thấy FAM tụt dốc đến mức nào. Đó vừa là sự hỗ trợ, vừa là một cái tát cảnh tỉnh.

Trong nghịch cảnh, Zulkarnain vẫn tin đây có thể là bước ngoặt. Nếu FAM xây dựng được văn hóa quản trị đúng đắn, mở rộng sự tham gia và chấp nhận cạnh tranh lành mạnh, thành công không phải điều xa vời. Cuộc khủng hoảng này, nếu được xử lý đúng cách, có thể trở thành cơ hội cuối cùng để bóng đá Malaysia làm lại từ gốc, vì niềm tin đã mất và vì những thế hệ kế tiếp.