|
|
Chiều sâu nhân sự giúp HLV Kim Sang-sik có nhiều phương án thay đổi trận đấu mà không phải phụ thuộc vào một bộ khung cố định. |
Chức vô địch Đông Nam Á mang đến cho Kim Sang-sik một bài toán dễ chịu nhưng không đơn giản. Tuyển Việt Nam vừa trải qua giải đấu thành công, trong đó nhiều cầu thủ để lại dấu ấn theo những cách khác nhau.
Trước giải, câu hỏi còn là ai đủ sức thay Duy Mạnh, ai sẽ bắt chính hay hàng công vận hành thế nào khi Xuân Son trở lại. Sau giải, phần lớn những dấu hỏi ấy đã có lời giải, nhưng một vấn đề mới xuất hiện: người chơi tốt quá nhiều, trong khi đội hình xuất phát chỉ có 11 chỗ.
Hai trận chung kết với Thái Lan cho thấy rõ nhất điều đó. HLV Kim giữ bộ khung tương đối ổn định với Đình Bắc, Xuân Son, Hoàng Hên trên hàng công, Hoàng Đức và Thành Long ở tuyến giữa. Thế nhưng chiến thắng 2-0 tại Rajamangala lại được định đoạt bởi Hai Long và Quang Hải, hai cầu thủ vào sân từ ghế dự bị rồi cùng ghi bàn chỉ trong ít phút.
Với một HLV, không gì tốt hơn việc nhìn sang ghế dự bị và thấy những cầu thủ có thể thay đổi trận đấu. Nhưng từ thời điểm ấy, chính họ lại khiến quyết định lựa chọn ở trận kế tiếp trở nên khó hơn.
Khi người dự bị cũng xứng đáng đá chính
Đình Bắc gần như không thể bị bỏ qua sau một giải đấu nổi bật với 5 bàn, 3 kiến tạo và danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhất. Xuân Son cũng ghi 5 bàn để chia sẻ ngôi Vua phá lưới, trong khi Hoàng Hên tạo ra một kiểu ảnh hưởng khác bằng khả năng rê dắt, đổi hướng tấn công và xử lý trong không gian hẹp.
Ở chung kết lượt đi, Hoàng Hên kiến tạo để Quang Hải ghi bàn thứ hai. Đến lượt về, cú dứt điểm của anh đưa bóng chạm cột rồi bật vào người thủ môn Thái Lan trước khi đi vào lưới, giúp Việt Nam tìm lại thế cân bằng trong thời điểm khó khăn.
Nếu chỉ dựa trên phong độ, bộ ba Đình Bắc - Xuân Son - Hoàng Hên đều có lý do để tiếp tục đá chính. Nhưng khi ấy, HLV Kim sẽ xếp Quang Hải ở đâu?
![]() |
| Quang Hải, Hai Long hay Thành Long mang đến những giá trị khác nhau, buộc HLV Kim Sang-sik phải lựa chọn theo từng thế trận. |
Quang Hải không còn là cái tên mặc định phải xuất phát mọi trận, nhưng giải đấu vừa qua cho thấy anh vẫn đặc biệt hữu ích khi tuyển Việt Nam cần giữ bóng, thoát pressing hoặc tạo ra đường chuyền quyết định. Hai Long cũng đặt ra câu hỏi tương tự. Tiền vệ này không chỉ ghi bàn trước Indonesia mà còn mở tỷ số ở Rajamangala sau khi được tung vào sân.
Thành Long lại thắng cuộc cạnh tranh theo cách khác. Anh không tạo ra nhiều khoảnh khắc nổi bật, nhưng khả năng tranh chấp và giữ cấu trúc giúp Hoàng Đức có thêm khoảng trống để tổ chức lối chơi.
Bởi vậy, chọn Quang Hải hay Thành Long không đơn thuần là so sánh ai giỏi hơn. Đó là lựa chọn cách chơi. Thành Long giúp tuyển Việt Nam chắc hơn khi không bóng, Quang Hải mang lại khả năng kiểm soát và sáng tạo, còn Hai Long có sức trẻ cùng khả năng xâm nhập.
HLV Kim có thể thích cả ba, nhưng không thể đưa tất cả vào sân mà không phải đánh đổi ở một vị trí khác.
Chọn người cũng là chọn cách chơi
Bài toán tương tự xuất hiện ở hàng thủ. Duy Mạnh vắng ASEAN Cup vì chấn thương, nhưng khi trung vệ này trở lại, việc đưa anh thẳng vào đội hình chính không còn đơn giản như trước.
Thành Chung vừa trải qua một giải đấu ổn định. Xuân Mạnh thích nghi tốt với nhiều yêu cầu khác nhau ở hành lang biên và hàng thủ. Văn Hậu trở lại sau quãng nghỉ dài nhưng nhanh chóng lấy lại vai trò quan trọng, trong khi Bùi Hoàng Việt Anh vẫn là phương án giàu kinh nghiệm.
Trước giải, HLV Kim phải tìm người thay Duy Mạnh. Khi đội trưởng trở lại, ông có thể phải giải bài toán ngược lại: bỏ ai ra.
Vị trí thủ môn cũng không kém phần cạnh tranh. Lê Giang Patrik tận dụng tốt cơ hội để trở thành lựa chọn đáng tin cậy, nhưng Đặng Văn Lâm và Nguyễn Filip vẫn còn đó. Một màn trình diễn tốt ở một giải đấu không đủ để khép lại cuộc cạnh tranh dài hạn.
Điểm đáng chú ý nhất sau ASEAN Cup vì thế không phải tuyển Việt Nam đã tìm ra một đội hình bất biến, mà là Kim có đủ nhân sự để thay đổi cách chơi tùy đối thủ.
Khi cần pressing và chuyển trạng thái nhanh, ông có thể dùng một bộ cầu thủ. Khi phải kiểm soát bóng trước đối thủ lùi sâu, những cái tên như Quang Hải hay Hai Long trở nên hữu ích hơn. Còn ở những trận cần sự chắc chắn, các cầu thủ giàu khả năng tranh chấp và giữ cấu trúc lại được ưu tiên.
![]() |
| Sau chức vô địch ASEAN Cup 2026, bài toán của tuyển Việt Nam không còn là tìm đủ người tốt, mà là chọn ai phù hợp nhất để đá chính. |
Hai trận chung kết với Thái Lan cũng cho thấy đội hình vô địch chưa phải đội hình hoàn hảo. Việt Nam có những thời điểm bị đẩy lùi sâu, mất quyền kiểm soát và phải dựa nhiều vào khả năng phản ứng sau giờ nghỉ.
Điều đó khiến việc chọn người càng quan trọng. HLV Kim không chỉ cần tìm 11 cầu thủ hay nhất về mặt cá nhân, mà phải ghép được 11 người phù hợp nhất với từng kiểu trận đấu.
Đây cũng là thay đổi lớn so với giai đoạn đầu của ông ở tuyển Việt Nam. Khi ấy, bài toán chủ yếu là xây lại cấu trúc, tìm bộ khung và tạo niềm tin. Sau hai chức vô địch Đông Nam Á liên tiếp, câu hỏi đã khác.
Tuyển Việt Nam giờ không thiếu người có thể đá chính. Cái khó là chọn đúng người, đúng thời điểm và đủ quyết đoán để một tên tuổi lớn ngồi ngoài nếu phương án khác phù hợp hơn.
Đó có thể là bài toán khó nhất của Kim Sang-sik trong chặng đường tiếp theo. Nhưng ở một góc độ khác, nó cũng cho thấy tuyển Việt Nam đang có thứ từng không phải lúc nào cũng sở hữu: chiều sâu đủ lớn để HLV thay đổi đội hình mà chất lượng không giảm quá nhiều.
Cuốn sách “Leading: Learning from Life and My Years at Manchester United” được Sir Alex Ferguson viết chung với Michael Moritz xuất bản năm 2015 đem tới kinh nghiệm sống quý báu cho bất kỳ ai.

