|
|
Sự ra đi của Ruben Amorim không đơn thuần là thêm một cái tên thất bại trên ghế huấn luyện Manchester United. Nó là hồi chuông xác nhận rằng ở Old Trafford, HLV không còn là trung tâm quyền lực, và có lẽ chưa bao giờ thực sự là như vậy dưới kỷ nguyên mới.
Amorim đã thua trong cuộc chiến quyền lực
Chỉ hơn một năm trước, tại Wembley trong trận Community Shield 2024, người ta từng tin MU dựng lên một “bộ não” đủ mạnh để tái thiết CLB. Bốn nhân vật ngồi cạnh nhau trên khán đài danh dự: Sir Dave Brailsford, Omar Berrada, Dan Ashworth và Jason Wilcox. Họ đại diện cho tham vọng thay đổi toàn diện, từ cấu trúc bóng đá đến văn hóa điều hành.
Nhưng bức ảnh ấy giờ mang ý nghĩa khác. Ten Hag ra đi. Amorim, người được kỳ vọng sửa chữa di sản hỗn loạn, cũng bị loại bỏ. Ashworth rời CLB chóng vánh sau vài tháng vì “thiếu ăn ý”. Brailsford lùi về hậu trường. Chỉ còn Omar Berrada và Jason Wilcox ở lại vị trí trung tâm.
Họ chính là trục quyền lực thật sự tại Old Trafford.
Với Amorim, ông không thua chỉ vì kết quả sân cỏ. Ông thua vì va chạm với cấu trúc quyền lực mà mình không kiểm soát.
Trong một hệ thống nơi giám đốc điều hành và giám đốc bóng đá giữ vai trò quyết định, HLV chỉ tồn tại khi còn được bảo vệ từ thượng tầng. Khi mối quan hệ giữa Amorim và Wilcox rạn nứt, kết cục gần như đã được định đoạt.
| |
| Ruben Amorim bị Manchester United sa thải. |
Buổi họp báo cuối cùng của Amorim, nơi ông công khai chỉ trích Wilcox, là sai lầm chí mạng. Không phải vì lời nói quá nặng, mà vì nó cho thấy ông đã hiểu sai vị trí của mình.
Amorim muốn được xem là “nhà quản lý”, một người nắm quyền toàn diện. Nhưng MU không còn vận hành theo mô hình đó. Và Amorim cũng chưa đủ thành công để đòi hỏi đặc quyền ấy.
Berrada và Wilcox buộc phải chọn. Hoặc bảo vệ giám đốc bóng đá, người họ đã đặt niềm tin dài hạn, hoặc giữ lại một HLV đang mất kiểm soát cả trong phòng thay đồ lẫn ngoài đường pitch. MU chọn vế đầu, và đó là quyết định hợp lý trong logic vận hành hiện tại.
Vấn đề nằm ở chỗ khác: sau tất cả, trách nhiệm giờ dồn thẳng về phía họ.
Thượng tầng MU có vấn đề
Berrada được ngưỡng mộ vì kinh nghiệm tại Man City, từng là mắt xích quan trọng trong bộ máy vận hành giúp CLB này thống trị Premier League. Wilcox được đánh giá cao ở khả năng phát triển cấu trúc bóng đá và làm việc với HLV.
Nhưng cả hai đều còn non kinh nghiệm ở vị trí đang nắm giữ tại MU, một môi trường khắc nghiệt hơn nhiều so với những gì họ từng trải qua.
| |
| Oliver Glasner nằm trong tầm ngắm của Manchester United. |
Việc Amorim thất bại khiến mọi ánh mắt đổ dồn vào lựa chọn tiếp theo. MU sẽ thuê kiểu HLV nào?
Một người thực dụng, phản công sắc bén như Oliver Glasner? Hay một nhà cầm quân theo đuổi kiểm soát bóng triệt để như Roberto De Zerbi?
Câu trả lời sẽ cho thấy triết lý bóng đá mà Berrada và Wilcox thực sự muốn áp đặt lên CLB.
Trong bóng đá hiện đại, HLV ngày càng ít quyền lực nhưng lại gánh nhiều trách nhiệm nhất. Họ trở thành bộ mặt trước truyền thông, là người giải thích thất bại, trong khi các quyết định chiến lược nằm ở nơi khác.
Amorim từng than phiền về điều đó, nhưng ông không phải người đầu tiên, và chắc chắn không phải người cuối cùng.
Ở nhiều CLB châu Âu, giám đốc thể thao xuất hiện công khai hơn, chia sẻ trách nhiệm và đối thoại với báo chí. MU thì chưa làm được như vậy.
Sau khi Amorim ra đi, Berrada và Wilcox không thể tiếp tục đứng sau hậu trường. Họ chọn hướng đi, và giờ phải chịu trách nhiệm cho nó.
Amorim chỉ là chương mới nhất trong chuỗi biến động. Nhưng khác với những lần trước, lần này không còn chỗ để né tránh. Quyền lực lộ diện. Và Old Trafford sẽ sớm biết liệu trục quyền lực ấy đủ vững vàng để dẫn dắt Manchester United đi đúng hướng hay không.